Lục Thánh một tay cầm thương bước nhanh về phía trước.
Mặc dù hắn thân ở địa quật u ám, sâu không thấy đáy, quanh thân dị thú lờ mờ, nhưng hắn giống như đang dạo bước trên bờ đê, gió xuân nhàn nhả.
Lục Thánh tiện tay đâm ra một thương, có lôi điện màu tím xoắn ra như mãng xà, mãnh liệt lao vào trong bóng tối, làm nổ tung một mảnh điện quang sáng chói.
Hắn lại chém ngang thương, có vô số băng sương ngưng kết thành mũi tên gào thét bay ra, nhấc lên tầng tầng huyết vụ.