Hô!
Lý Càn thở ra một hơi, nhìn Nguyên Thạch trong tay đã hóa thành bột mịn, hắn khẽ vung tay, để gió đêm cuốn đi.
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đen kịt một màu, chính là thời khắc tăm tối nhất trước lúc bình minh.
Ngay lập tức, hắn hướng phía Thần Kiếm Môn bay vút đi.