Trên biển, mặt trời đỏ rực vừa nhô lên, ánh sớm nhuộm hồng cả chân trời. La Long Văn ngồi bên cửa sổ khoang thuyền, đón gió biển, mặt mũi còn đỏ hơn cả ráng mai.
Đã ngần này tuổi rồi, tối qua trước lúc ngủ vừa đi bẩn đầy một giường, hôm nay lại thêm một giường nữa, thử hỏi ai mà không đỏ mặt cho nổi? La Long Văn đã xem như mặt dày lắm rồi, đổi lại kẻ da mặt mỏng một chút, e giờ đã đâm đầu xuống biển mất dạng.
“Đại lão gia đây là đang đào thải độc tố.”
“Thải ra càng nhiều, khỏi bệnh càng nhanh.”