Trước vẻ mặt đầy nghi hoặc cùng ham muốn tìm hiểu mãnh liệt của hòa thượng béo, Chu Bình An khẽ mỉm cười. Hắn bước tới trước mặt y, đón lấy ánh mắt mong chờ kia rồi nhàn nhạt buông ra hai chữ: "Ngươi đoán."
Hòa thượng béo vốn tưởng Chu Bình An đến để tiết lộ đáp án. Thấy hắn tiến lại gần, mỉm cười thân thiện rồi mở miệng, y nào ngờ lời thốt ra lại là hai chữ "ngươi đoán". Trong lòng y tức tối muốn hộc máu, nộ khí suýt chút nữa xông phá thiên linh cái.
"Ta đoán cái..."
Lời mắng chửi còn chưa kịp dứt, mặt hòa thượng béo đã ăn trọn một cú báng súng của binh sĩ đứng cạnh, hai chiếc răng cửa gãy văng ra ngoài.