Hoang nguyên quanh năm chìm trong vẻ âm u, trên trời lúc nào cũng lững lờ một tầng mây xám đục. Mặt trời như bị phủ thêm một lớp sa đen, khiến ngay giữa ban ngày cũng nhuộm cả hoang nguyên thành một gam màu mờ tối.
Chiều tà buông xuống, bóng đêm lập tức lan tràn, hoang nguyên gần như chỉ trong chớp mắt đã bước vào đêm tối.
Sự luân phiên giữa ngày và đêm chỉ mang đến một khoảng yên bình ngắn ngủi.
“U u…”