“Lũ chuột nhắt vô dụng, lại nôn nóng đến thách đấu thế này!” Đồng Tri Điền hậm hực nói.
“Chắc là nghĩ đến muộn sẽ không chiếm được lợi lộc gì.” Trần Phỉ khẽ cười.
Trước Uẩn Linh Môn, một tu sĩ Địa Thần cảnh sơ kỳ đứng lơ lửng giữa không trung, kiên nhẫn chờ đợi Trần Phỉ đáp lại.
Các đệ tử chấp sự nhìn Hạ Văn Phong phía trước, trên mặt không biểu lộ gì khác thường, nhưng trong lòng lại có chút bất mãn.