Tôi rời khỏi nhà Trần Thanh Sơn, tôi biết nếu nói cứng rắn chút Trần Thanh Sơn chắc chắn sẽ đi cùng, bởi dù sao ông ta cũng là người rất trượng nghĩa, nhưng khi nghĩ đến tình huống hiện tại của ông ta thì tôi cũng không nỡ làm vậy. Nếu nói tìm người dẫn lên núi thì tốt nhất nên tìm những thợ săn lão làng. Trước kia khi tôi còn nhỏ trong thôn có rất nhiều nhà làm nghề thợ săn, vào ngày mùa thì mọi người đi làm đồng, hết vụ mùa thì lên núi hái thuốc hay đi săn bắn cũng là một các để tăng thêm thu nhập. Nhưng cũng vì những năm săn bắt hái lượm bừa bãi này mà đến thỏ hoang gà hoang gần núi đều biến mất, cây cỏ làm thuốc cũng trở nên rất hiếm. Mọi người không dám vào sâu trong rừng bởi người chỗ tôi có truyền tai nhau rằng vách núi hiểm trở chính là địa giới của thần núi, thần núi bảo vệ bình an cho thôn dân nhưng vào sâu trong núi thì đến thần núi cũng không bảo vệ được, đi vào đó thập tử nhất sinh. Trước kia cũng có không ít người vào sâu trong núi nhưng kỳ thực số người trở ra được rất ít. Mấy năm nay có không ít động vật được đưa vào danh sách bảo vệ, bên trên đã phái không ít người tới tận nơi tuyên truyền pháp luật nên nghề săn bắn cũng dần dần biến mất nên lại càng ít người lên núi.
Chương 174: [Dịch] Người Vớt Xác
Lên Núi (2)
Phiên bản dịch 4238 chữ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
TruyenYY Pro
Phiên bản
dịch
Thời gian
2y ago
Lượt đọc
179
Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!