Không ngờ vào lúc này Trần Đông Phương lại đột nhiên xuất hiện ở đây, điều khiến tôi càng ngạc nhiên hơn là, vừa xuất hiện đã yêu cầu Bàn Tử thả lão già một mắt ra. Bàn Tử cũng sửng sốt, nhưng anh ta không thích người ta dùng giọng điệu ra lệnh với anh ta, nên nheo mắt nói: “Ông kêu tôi thả thì tôi phải thả sao?”
Trần Đông Phương liếc nhìn Bàn Tử, thật ra tôi cũng khá lo lắng cho Bàn Tử, Lý Thanh đứng phía sau rất lợi hại, Trần Đông Phương gần như là boss ẩn, Bàn Tử làm sao có thể là đối thủ của bọn họ? Cũng may Trần Đông Phương không động thủ với Bàn Tử, sau khi nhìn thấy Bàn Tử như vậy, liền nhỏ giọng nói với tôi: “Cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, thì chú Tư vẫn là trưởng bối.”