Dù Trần Đông Phương thế nào thì tôi vẫn luôn có ấn tượng tốt về Lý Thanh, tôi cảm thấy anh ta rất tự do tự tại, và anh ta có thể cosplay nhân vật trong game mà mình thích nên tôi cảm thấy người này rất dễ thương. Nếu chúng tôi đã quyết định vào núi vào ban đêm thì đi càng sớm càng tốt.
Tôi đã đến vùng núi bên ngoài của núi Phục Ngưu nhiều lần, không dám nói rằng nhắm mắt cũng có thể đi được, nhưng ít nhất tôi cũng nhớ đường, cho nên đoạn đầu đi rất thoải mái. Tuy nhiên đi được một lúc, chúng tôi đi chệch hướng dưới sự hướng dẫn của lão già một mắt, đây không phải là con đường vách đá dẫn đến ngọn núi sâu. Lúc đầu tôi không chắc chắn, nhưng khi nhớ đến những lời Trần Thanh Sơn nói ngày hôm đó ông ấy theo dõi Trần Thạch Đầu, cũng là một con đường xa lạ, khiến tôi cũng có chút yên tâm. Thực ra tôi không sợ Lý Thanh làm gì tôi, trong lòng tôi anh ta khá là quang minh chính đại. Điều tôi sợ hãi chính là xác sống lão già một mắt này sẽ dẫn chúng tôi vào con đường chết, thậm chí còn đưa chúng tôi đến một vùng đất trống, sau đó gọi đám chồn vàng đến, mỗi con chỉ cần đánh rắm một cái cũng khiến tôi và Lý Thanh ngộp chết rồi.