Tôi châm một điếu thuốc. Lúc này trong đầu tôi vẫn còn rất nhiều vấn đề, nhưng dựa vào năng lực của tôi thì không thể nào giải đáp hết được những câu hỏi này. Lý Thanh thấy tôi cau mày nhăn mặt thì bước tới bên tôi cười nói: “Cái này thì làm gì phải nghĩ? Hoàng bì tử vốn đã là thứ xảo trá quỷ quyệt, trước mặt cậu nó tỏ ra dễ thương đáng yêu là để lừa cậu tin nó. Loại kinh văn này có lẽ là một loại kinh câu hồn, mục đích là muốn cậu bỏ mạng.”
Tôi không phản bác Lý Thanh, cũng chẳng có lý do căn cứ gì để phản bác, nhưng tôi không tin con chồn đáng yêu đó lại muốn lấy mạng tôi bởi tôi từng nghe Bàn tử nói hoàng bì tử là loại có ân báo ân có oán báo oán. Vừa rồi tôi cũng coi như đã có ơn cứu mạng nó, sao nó có thể vừa quay đầu đã muốn lấy mạng tôi?