Cả người tôi gần như gục ngã, cuối cùng anh trai tôi liền ôm ngang người tôi, sau đó anh ấy tóm lấy sợi dây thừng leo lên mặt đất, lúc này bên ngoài là một mảng tối đen như mực, ở dưới lòng đất không có khái niệm thời gian, vậy mà đã qua đúng một ngày, anh trai đặt tôi trên mặt đất, anh ấy ngồi xuống ngay tại chỗ, im lặng nhìn tôi.
Tôi không biết là tôi đã ngồi thừ như vậy mất bao lâu, cuối cùng lúc tôi tỉnh lại, tôi nhìn sang anh trai, châm một điếu thuốc rồi ngồi xuống đối diện anh ấy, tôi gần như dùng một giọng khẩn khoản cầu xin mà nói với anh trai: “Anh hai, những chuyện khác mà anh giấu em, bất kể là bây giờ anh không thể nói cũng được, hay là vì tốt cho em cũng được, em có thể nhịn, nhịn không hỏi anh, nhưng chuyện này anh nhất định phải cho em một câu trả lời, bắt buộc phải cho em một lời giải thích, cứ xem như là em cầu xin anh đi.”