Tôi xông tới ôm chầm lấy Bàn tử. Cả người Bàn tử sững lại nhưng cũng vỗ vai an ủi tôi: “Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, cậu là tặc vương, tặc vương giết người không chớp mắt, khóc cái gì chứ?”
“Đi, chúng ta tới ủy ban thôn.” Tôi nhìn xung quanh thấy càng ngày càng có nhiều thôn dân vì nghe thấy động tĩnh trong nhà tôi nên bu tới xem. Tôi không muốn bị người ta chỉ chỏ, càng không muốn người ngoài biết vụ thảm án hơn hai mươi năm trước, chính ông nội là hung thủ đã ra tay giết cha tôi.