Rất nhiều người trong thôn biết gia đình tôi xảy ra chút chuyện, nhưng bọn họ không hiểu rõ tình hình, đồn đoán anh trai tôi và ông nội tôi xảy ra bất đồng, kết quả anh trai bị ông nội đánh cho nằm bẹp dưới đất không dậy nổi. Không phải trí tưởng tượng của người dân trong thôn không tốt, chủ yếu là không ai ngờ được ông nội lại chính là người đã giết chết cha tôi. Sau khi Trần Đông Phương và Lý Thanh rời đi, gia đình tôi cũng không tiện ở lại ủy ban thôn, sẽ càng làm cho người dân dị nghị bàn tán, thêm nữa Trần Đông Phương cũng nói ông nội tôi đã đi rồi, cũng không cần cân nhắc tình huống làm thế nào để đối mặt với ông nên giờ cứ quay về nhà trước.
Mẹ tôi đương nhiên không có ý kiến gì, nhưng anh trai tôi nhất quyết về Tam Lý Đồn, anh ấy không muốn về nhà. Thật không thể không phục thể lực xuất sắc của anh trai tôi, lúc bị đánh còn nằm bẹp trên đất không dậy nổi vậy mà giờ đã có thể đứng lên được. Chúng tôi cũng không ép anh ấy bởi từ lúc anh ấy quay trở về đã không thích ở nhà. Điều khiến tôi yên tâm nhất chính là Hàn Tuyết, mọi người đều có thể nhìn ra trong nhà tôi xảy ra chuyện không ổn, nhưng cô ấy lại không hỏi một lời, có lẽ cô ấy luôn nghĩ tự tôi sẽ nói cho cô ấy biết.