Người dịch: Hàn Lam Biên soạn: Meii Nhóm dịch: Team Cahe. Nguồn: Đình Này Có Ngư. Nếu bạn thấy hay nhớ ủng hộ NP cho team dịch của mình nhé! Cứ như vậy cho đến khi trời sáng, Trần Thanh Sơn cùng với mấy thôn dân ngày thường có mối quan hệ tốt với tôi đã đến nhà tôi từ sớm tinh mơ, hàng xóm láng giềng cũng đến không ít, những chuyện hiếu hỉ ở nông thôn đều là mọi người thu xếp lo liệu, những chuyện vui như kết hôn sinh con thì đông người đến và náo nhiệt hơn một chút, còn những chuyện đám tang hậu sự thì là một chuyện cần rất nhiều người, nào là phải đào huyệt, phải khiêng quan tài, phải làm cơm, phải chủ trì tế bái, mọi người vừa đến thì để ý đến cánh tay của tôi trước tiên, con mèo đó ra tay đúng thật là tàn độc, mấy vết máu hằn sâu đó vẫn còn đau nhoi nhói, họ hỏi tôi bị làm sao thế, tôi nói là bị mèo hoang cào, lập tức họ đều không mấy vui vẻ mà nói với tôi: “Cậu đúng là sơ suất quá đi, may là bên trong quan tài không có thi thể đó, nếu không thì mèo trá thi là toang ngay?”
Xem ra mọi người đều biết về lời đồn mèo trá thi này, tôi cười cười với họ, cũng không nói gì nhiều, nếu như tôi nói với họ con mèo đó có thể là một con mèo ăn thịt tiểu quỷ mà lớn, đoán chừng họ bị dọa cho sợ ngất mất.