Trên mặt sông, tiếng chém giết vang vọng tận trời xanh.
Nhìn từ hướng nào cũng thấy rõ quân Thanh Châu đã đến ngày tàn, đường sống bị bịt kín hoàn toàn. Thêm vào đó, khả năng thủy chiến của họ vốn không bằng lính Giang Nam. Lúc này, ngày càng nhiều binh sĩ Thanh Châu bỏ mạng dưới sông, thuyền tan người mất.
Giữa biển lửa ngút trời, mồ hôi trên trán Đường Ngũ Nguyên rơi xuống như mưa. Chẳng cần mưu sĩ nhắc nhở, hắn cũng hiểu rõ, lần này đã thật sự đến đường cùng.
“Mở đường máu, nghĩ cách mở đường máu! Mau xông ra ngoài!”