Đối diện với Trấn Thủy Quan là trấn Hồ Lâm cách đó chừng hơn trăm dặm. Vào thời điểm chiến sự ở Khắc Châu lan rộng, dân trấn phần lớn đã bỏ chạy lánh nạn.
Mười nhà thì chín nhà trống không, chỉ còn lại vài cụ già yếu ớt, chân chậm bước run, chống gậy tựa cửa. Ngoài hai bữa ăn đạm bạc đến thảm thương mỗi ngày, họ cứ thế ngồi thẫn thờ như tượng đá suốt cả ngày dài.
Năm ngày trước, một đội quân lớn kéo đến trấn Hồ Lâm. Sau khi tập trung những người già yếu này vào từ đường của trấn, quân lính mới bắt đầu gia cố cửa ải và dựng trại.
Đáng tiếc thay, nơi này dù sao cũng chỉ là một trấn nhỏ, tường thành cao chưa đầy một trượng, lại chẳng có hào sâu hay bất kỳ công sự phòng thủ nào ra hồn.