Một tên khác nói thêm: “Cũng xin mời hai cô bé kia đi cùng bọn tôi luôn. Có trách thì trách người lớn nhà mấy đứa đi!”
“Ơ?” Wendy tò mò hỏi: “Đây là bắt cóc à?”
“Hình như là vậy. Hay là anh chủ lòng dạ hiểm độc đắc tội với người ta ở đâu, bọn họ đánh không lại nên chỉ đành bắt cóc chúng ta để trả thù?” Perona không hề hoảng loạn, thản nhiên đánh giá mấy người này, trên đỉnh đầu cô nhóc như thể hiện lên một cái bóng đèn nhỏ: “Wendy! Khi nào trở về, chúng ta nhất định phải đòi ông anh đấy phí tổn thất tinh thần nha! Mỗi ngày ít nhất phải bồi thường một bịch bánh kẹo... không, thêm một hộp socola và bánh ngọt nữa!”