Perona tán đồng gật đầu: “Đúng vậy, anh chủ lòng dạ hiểm độc vốn không phải là người tốt, thích bắt cóc trẻ con, tớ bị trói đến đây đấy.”
“Hả?” Vivi nhìn Perona rồi lại nhìn sang Trương Đạt Dã, bán tín bán nghi lùi nửa bước ra sau lưng chú Long.
“Đâu ra!” Trương Đạt Dã vội vàng phản bác, vấn đề là hình như Perona bị trói đến đây thật: “Không đúng, anh có trói! Cũng không đúng…”