Cái tên tệ hại thế này thì có gì đáng để khen, lúc đặt tên, Sư Xuân vốn chẳng hề để tâm, chỉ xem như Phượng Trì đang vuốt mông ngựa mình, cười trừ cho qua.
Nhưng trước lúc rời đi, hắn vẫn đi vòng quanh bên ngoài tổ chim một lượt. Thừa lúc Phượng Trì không để ý, hắn nhấc phần đáy tổ chim lên, đặt một chiếc câu hồn đại xuống dưới, tiện tay phủ đất ngụy trang, rồi mới hạ tổ chim xuống như cũ.
Hắn làm vậy không vì điều gì khác. Ngần ấy thiên tài địa bảo bày ra trước mắt mà không lấy được, trong lòng hắn thật sự không cam. Để lại một chiếc câu hồn đại cũng là muốn thử xem, chờ sau này quay lại, Khước Tử Hương ở đây có tác dụng hay không, liệu có thể lén lút vào đây trộm hái hay không.
Phượng Trì đang ôm chim non, vừa khéo đi vòng tới xem hắn làm gì, nhưng lại chẳng thấy hắn làm gì cả, không khỏi hỏi: “Sao vậy?”