Nhóm Tân Vương cùng nhau đẩy cánh cửa nặng nề ra.
Thế nhưng khi cánh cửa mở ra, hiện ra trước mắt không phải là khung cảnh cung điện tráng lệ, mà là một màn đêm đen kịt.
Giữa không gian tựa như vực sâu ấy, chỉ có độc một chiếc cầu thang trắng hẹp dài, uốn lượn vươn thẳng lên trời cao. Dưới sâu không thấy đáy, trên cao cũng chẳng rõ điểm dừng.
Tuy nhiên, mọi người đã trải qua bao gian khổ mới đến được đây, đương nhiên sẽ không lùi bước.