CHƯƠNG 228 Lão bà cất đoản kiếm, thả Rokin xuống đất, cầm lọ thuốc lau vào người rồi mới đưa lại cho Tế Tự.
“Làm tốt lắm.” Feli gật đầu: “Ném hắn đi.”
“Vâng.” Nàng trả lời bằng giọng khàn khàn, kéo thi thể đi, không hề tốn sức một chút nào, hoàn toàn không giống như một lão nhân gần đất xa trời.