CHƯƠNG 267 Đi qua hành lang tối tăm, ngồi lồng đi vào trong một khu vực trống rỗng lớn dưới lòng đất, Mael lại đến Trụ Bí Thánh Điện.
Obas Llane đã đợi sẵn ở cửa.
Trông hắn già hơn lần trước chút ít, hốc mắt hõm vào trong, nếp nhăn nơi khóe mắt lan ra cả má như mạng nhện, nhưng nụ cười vẫn dịu dàng và đầy ân cần. Mael không khỏi hốc mắt cay cay, quỳ xuống trước mặt hắn: "Miện hạ, chúng ta…"
"Đứng lên đi, đứa nhỏ.” Giọng giáo hoàng đều đều và điềm đạm: "Nghe nói các ngươi đang gặp rắc rối? Đến sảnh lớn bàn đi."