CHƯƠNG 297 Roland mở mắt ra và phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, trên đỉnh đầu là trần nhà quen thuộc, thậm chí từng vết nứt đều trùng khớp với hình dạng trong trí nhớ.
Đây là… phòng ngủ của mình?
Hắn nghiêng đầu, nhìn hai bên bả vai mình, cho dù là trái hay phải thì đều còn nguyên vẹn. Thử cử động hai tay, cũng không có vấn đề gì cả.
Mọi thứ như một giấc mơ.