"Người khác?" Giang Nhược Tuyết khẽ nhíu mày, hỏi lại: "Là ai?"
Bạch Dương ngẩng đầu nhìn trời rồi thở dài: "Các ngươi lại đây cả đi. Nếu có cách giải quyết... thì giúp ta nghĩ một chút."
Nghe vậy, ta chỉ đành làm theo lời Bạch Dương, bước lên vài bước đứng cạnh Nhược Tuyết.
Hai người chúng ta lặng lẽ chờ Bạch Dương mở lời, nhưng hắn lại cúi đầu như đang trầm tư điều gì đó. Ta nhìn thấy rất rõ, trong mắt hắn vừa thoáng qua một tia sợ hãi.