Bạch Dương chẳng nói chẳng rằng lôi ta ra khỏi phòng, sau đó đẩy ta vào thế giới bên ngoài tựa như địa ngục.
Nhìn khung cảnh phố xá hoang tàn đổ nát, ta vươn tay tự nhéo mạnh vào cánh tay mình một cái...
Chẳng lẽ ta đang nằm mơ?
Đây là một loại cảm giác chưa từng có... Bước đi trên phố, ta cảm thấy dường như toàn bộ người ở "Chung Yên Chi Địa" đều đã chết hết, chỉ còn lại mình ta là người sống duy nhất.