Khi Chu Mạt xách theo cây thiết bổng đến tìm ta, vừa khéo bắt gặp cảnh Giang Nhược Tuyết đang đi theo ba tên côn đồ ra ngoài.
Ba gã côn đồ kia thấy người tới là một cô nương xinh đẹp, vừa định mở miệng trêu ghẹo thì đã bị khí thế hung hãn của Chu Mạt dọa cho khiếp vía, đành phải hậm hực kéo Giang Nhược Tuyết rời đi.
Chứng kiến cảnh này, đôi mày Chu Mạt nhíu chặt lại thành hình chữ “Xuyên”.
“Chậc… Cái thứ quỷ quái gì thế này?”