“Ít nhất ta vẫn còn một tia sinh cơ.”
Ý thức của Tần Đức dần trở nên mơ hồ.
Lưỡng tướng nguyên anh Nho - Ma co ro giữa đám lá khô, chậm rãi nhắm mắt lại.
Ánh bình minh rơi xuống, phủ lên thân thể tàn khuyết của hắn. Những vết nứt dưới ánh dương khẽ lóe lên tia sáng mỏng manh, tựa lưu ly vỡ nát, tựa ngọc thạch rạn tan, cũng tựa một giấc mộng sắp sửa tiêu tán.