Tu Nguyên Tử ngẫm nghĩ một lát, chân mày chậm rãi nhíu lại: "Hồng Bào Khách đã chết. Thi thể được giữ lại, Nguyên Anh tiêu vong, chỉ còn mỗi ma hồn. Cho dù có cứu về thì tu vi cũng mất sạch."
Hắn cố gắng học theo cách phân tích lợi hại của tu sĩ nhân tộc, nói rất chậm: "Nếu ngươi giữ lại thi thể cùng di vật của gã để bù đắp tổn thất cho Nam Minh trại, ta có thể hiểu được. Nếu ngươi hoàn trả những thứ đó, ta cũng có thể hiểu. Ngươi có lập trường và sự kiên trì của riêng mình, không bị lợi ích cám dỗ, khí độ này rất giống với chủ nhân của ta."
Nói đến đây, Tu Nguyên Tử ngừng lại một chút, học theo dáng vẻ của Ninh Chuyết, dùng ngón tay vuốt ve thành ngoài chén rượu.
"Nhưng ngươi lại còn muốn cứu hồn phách của gã."