Bóng trúc đong đưa, in lên lớp giấy dán cửa sổ trắng muốt, tựa như nét mực nhạt được gột rửa qua làn nước trong, từng nét từng nét đều toát lên vẻ thanh u tĩnh mịch.
Tôn Linh Đồng tạm thời dừng chân nghỉ ngơi ở nơi này.
Hắn khoanh chân ngồi trên chiếc sập thấp, trước mặt bày vài mảnh ngọc giản cũ kỹ, hai chiếc hồn bình được niêm phong cẩn thận, cùng một chiếc hộp gỗ nát tậu được từ sạp đồ cũ.
Lớp sơn bên ngoài hộp gỗ đã bong tróc, các góc cạnh bị mài mòn trơn nhẵn, trông như một món đồ cổ đã trải qua năm tháng và được vô số đôi tay cầm nắm đến nhẵn bóng.