Tông sư là người đã nắm giữ được bản chất đạo lý của một lĩnh vực nào đó, có thể sáng tạo ra những nhánh mới dựa trên nền tảng cũ, thậm chí là lâm trận sáng pháp.
Cảnh giới cỡ này đã đủ để khai tông lập phái, đủ để người đời sau tưởng nhớ.
Lên cao hơn nữa là Đại tông sư, Chuẩn Vô thượng Đại tông sư và Vô thượng Đại tông sư, mỗi một tầng lại càng cách xa tu sĩ tầm thường. Đại tông sư có thể từ một bề suy ra nhiều mặt, gần như thấu triệt hoàn toàn một lĩnh vực. Chuẩn Vô thượng Đại tông sư thì khám phá đến tận cùng bí ẩn của lĩnh vực ấy, kỹ năng gần như chạm tới Đạo. Còn Vô thượng Đại tông sư lại có thể khai sáng ra một hệ thống lớn hoàn toàn mới, đẩy cao giới hạn tột cùng của toàn bộ lưu phái.
Những cảnh giới này, có tầng nào lại không cần năm tháng dài đằng đẵng để tích lũy?