Tắc Ban cùng một giuộc với Thẩm Bích, cũng lên tiếng: “Đúng vậy, chúng tôi không hiểu lý do ngài làm thế là gì, tại sao lại phải thuê một người ngoài về làm Tổng giám đốc Quỹ Long Đằng!” Nói xong, y còn liếc xéo Soros một cái.
Soros cứ thế đứng sau lưng Thạch Chí Kiên, vẻ mặt chẳng chút lúng túng, ngược lại còn nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.
“Các người muốn tôi giải thích? Được thôi, lý do rất đơn giản. Soros tiên sinh là một tay ‘bắn tỉa’ tài chính xuất sắc, không ai sánh bằng ông ấy trong lĩnh vực đầu tư đối xung, đặc biệt là khả năng sử dụng đòn bẩy chứng khoán. Điểm này thì ông ấy ăn đứt tất cả các vị đang ngồi ở đây!”“Chuyện này thì ai cũng công nhận! Nhưng làm Tổng giám đốc đâu phải chỉ cần giỏi chuyên môn là được, còn phải có quan hệ rộng, ít nhất cũng phải nắm được sở thích, sở trường của từng nhân viên chứ!” Thẩm Bích nói bâng quơ.
Thạch Chí Kiên liếc y một cái: “Thẩm tiên sinh, đợi tôi nói hết đã được không?”