"Nếu tôi nhớ không nhầm thì Cục trưởng Jonathan này, chẳng phải ông vẫn luôn muốn cài cắm vài tay chân thân tín vào Bộ phận Hải quan sao? Đây chính là cơ hội trời cho đấy. Tóm cổ đám sâu mọt kia ra, đưa người tài của ông vào thế chỗ, một mũi tên trúng hai đích! Cuối cùng, điều tôi muốn nhấn mạnh là thời gian đang rất gấp rút. Muốn làm thì phải ra tay ngay lập tức, tuyệt đối không được để cho đối phương có cơ hội trở tay! Còn về phía báo đài, bài bóc phốt tôi đã viết sẵn rồi, có thể gửi đi bất cứ lúc nào! Thời gian không chờ đợi ai đâu, ông hiểu ý tôi chứ?"
"Tôi hiểu thưa ngài." Jonathan rụt cổ lại, lí nhí đáp.
"Tốt lắm. Tóm lại, nếu chuyện này được giải quyết êm đẹp thì ông có lợi, tôi có lợi, cả nhà cùng vui! Biết đâu ông lại còn được thăng chức thêm lần nữa ấy chứ! Ngược lại, phía cảnh sát các ông sẽ phải hứng chịu búa rìu dư luận, con đường quan lộ của ông cũng sẽ tiêu tùng! Mà tôi thì... chậc, tôi không hề muốn mất đi một người bạn tốt như ông đâu!"Tạ Thế Hào buông tay đang chống cằm xuống: “Ngoài ra, bất kể là Lợi gia hay Cao gia thì vẫn còn rất nhiều góc khuất cần được đào sâu. Cậu là người thông minh, hẳn phải hiểu bằng chứng là thứ 'nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí', đâu nhất thiết phải bày rành rành ra trước mắt. Ví dụ như chuyện hối lộ, cần gì phải tận mắt chứng kiến, chỉ cần có vật chứng là đủ. Mấy chiếc xe hơi sang trọng của các sếp lớn bên Hải quan, hay mấy căn biệt thự nhỏ của bên Cục quản lý dược phẩm chẳng hạn... Jonathan, tôi biết cậu rất giỏi moi móc sự thật, vậy thì bây giờ bắt đầu đào bới đi, đào cái hố này càng to càng tốt, OK?!”
“Bảo tôi đối phó với cả Lợi gia và Cao gia cùng lúc sao? Chuyện này sao có thể chứ, thưa ngài, tôi...”