“Mẹ kiếp!” Diệp Hán suýt nữa thì chửi thề, ông biết Hà Đại Hanh cố tình làm bẽ mặt mình.
Nhưng Diệp Hán tung hoành ở Hào Giang bao nhiêu năm nay, hạng người nào mà chưa từng gặp, huống hồ Hà Đại Hanh còn là đối thủ cũ của ông, nên lập tức mỉm cười: “Hà tiên sinh, chào ông. Tôi đến sớm hơn nên ông không để ý cũng là phải. Với lại, tôi nghe đồn Hà tiên sinh dạo này mắt kém lắm, thường xuyên phải đến bệnh viện St. John tìm bác sĩ Robert khám mắt – ông chú ý đấy, tuổi ông nhỏ hơn tôi mà mắt lại kém hơn tôi, coi chừng sau này mù lòa thì khổ lắm đấy!”
“Về điểm này thì Diệp sư phụ cứ yên tâm, bác sĩ Robert nói rồi, mắt tôi rất tốt, khuyết điểm duy nhất là trong mắt không chứa nổi hạt cát nào!”
“Thật sao? Nghe nói bây giờ ông vẫn thường xuyên đá bóng, đá bóng dễ bị gió tạt, mà gió tạt thì dễ có cát bay vào mắt lắm đấy!”