Lúc này, Diệp Hán rất muốn nói: “Tao đến đúng lúc hai thằng cờ gà chúng mày đang tâng bốc nhau đấy”, nhưng lời đến miệng lại đổi thành: “Tôi cũng vừa mới tới thôi, thấy hai vị đang say sưa đánh cờ nên không dám làm phiền!”
Thạch Chí Kiên cười nói: “Xem ra Diệp sư phụ cũng là một Kỳ đàn cao thủ, có thể Quan kỳ bất ngữ, đúng là Chân quân tử —— có muốn làm một ván không ạ?”
Diệp Hán nghe vậy vội xua tay: “Thôi thôi! Không cần đâu! Kỹ năng của hai vị cao siêu quá, tôi sao bì được!” Trong lòng ông ta lại nghĩ: “Nếu mà đánh cờ với hai người này chắc tức chết mất! Yếu quá đi mất! Hai người đúng là gà mờ!”
“Vậy thì phiền ông đợi chúng tôi chơi xong ván này đã nhé.”