“Ờ, linh thế thì anh tự giữ mà đeo đi...”
Thạch Chí Kiên cứ thế nhét bùa hộ mệnh vào tay Lôi Lạc. “Anh em cả đời, không cần phân anh với tôi! Chỉ mong mấy cậu bình an trở về!”
Lôi Lạc không từ chối được, đành nhận lấy bùa hộ mệnh, trịnh trọng nhét vào ngực áo. “Yên tâm đi, chẳng qua chỉ sang Trung Đông một chuyến thôi mà, bọn tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ thật êm đẹp!” Nói rồi gã vỗ bốp bốp lên chiếc cặp tài liệu vừa nhận từ tay Thạch Chí Kiên.
“Thế thì tốt!”