Jester lắm mồm, cứ chốc chốc lại móc danh thiếp ra, đưa cho người này rồi phát cho người kia. Gã cũng tiện tay nhận danh thiếp, hết tấm này đến tấm khác, chẳng mấy chốc hộp đựng danh thiếp đã kín mít.
Buffett và Thẩm Bích vốn quen nhau, mọi người không nhịn được nên ghé đầu nhỏ giọng nhắc lại vài chuyện vui trước đây. Nhưng tuyệt nhiên chẳng ai đả động đến cuộc chiến tài chính lần này. Họ đều biết đây mới là chủ đề chính của ngày hôm nay, giờ mà nói nhiều thì khác nào cướp mất spotlight của Thạch Chí Kiên.
Jack, với thân phận thư ký Nhà Trắng, lại đang ngồi khổ sở ở một góc tối trong khu ghế dự thính bên dưới, cảm thấy mình chẳng khác gì con chuột, không thể lộ mặt ra ánh sáng.
“Chết tiệt, mình đường đường là thư ký Nhà Trắng, đi đến đâu người ta cũng phải nể mặt vài phần, cung kính gọi một tiếng ngài Jack! Thế mà bây giờ lại... haiz!”