“Anh hùng dân tộc? Không phải đang nói bọn mình đấy chứ?” Lam Cương và Hàn Sâm cùng ngơ ngác quay sang nhìn Lôi Lạc.
Lôi Lạc cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Ba người còn chưa kịp hiểu chuyện gì, đã thấy một đội khác gõ chiêng khua trống, múa lân rình rang đi về phía họ.
“Chúc mừng nhé, ba người đúng là đại công thần!” Nhan Hùng chẳng biết từ đâu chui ra, mặt đầy kích động nói với ba người Lôi Lạc, “Lần này các cậu dám mạo hiểm sang Trung Đông, đúng là đã thể hiện trọn vẹn thế nào gọi là đại anh hùng, thế nào gọi là nghĩa tự đương tiên!”