Chương 56: [Dịch] Tử Tôn Thắp Hương, Ta Thành Chân Tiên

Đinh Chấn Chỉ Dẫn

Phiên bản dịch 8838 chữ

"Hạng Bì Trì chết như thế nào?"

"Ta đã thấy... một thanh huyết sắc Lôi Đao, thật kinh khủng."

"Lôi Tu!"

Công pháp của ma tu Huyết Hồn Cốc không thuộc ngũ hành, không bị thuật pháp của tu sĩ bình thường khắc chế, quỷ mị đa đoan, khó lòng phòng bị.

Nhưng... Lôi Linh Căn, dị số của thiên địa, không khắc chế ngũ hành, chuyên khắc tà mị! Là thiên địch của ma tu Huyết Hồn Cốc! Đừng thấy hai người bọn hắn là ma tu Luyện Khí tầng bảy, tầng tám, thủ đoạn vô số, đối mặt với tu sĩ Luyện Khí Đại Viên Mãn cũng có thể chiến một trận.

Nhưng Lôi Tu đồng giai, một chọi hai bọn hắn, ắt không thành vấn đề.

Tên ma tu béo không còn vẻ ngạo mạn như ban nãy, mặt mày sa sầm.

"Hạng Bì Trì chết tiệt, sao lại chọc vào Lôi Tu! Còn để lộ thân phận. Hạng gia ở Thanh Thạch Huyện này chúng ta không thể đến nữa rồi."

"Hắn chết ở Yêu Phong Sâm Lâm."

"Vậy Yêu Phong Sâm Lâm kia cũng không thể đi, thật xui xẻo!"

"Đừng vội, lỡ như là một Lôi Tu vừa mới tiến vào Luyện Khí Kỳ, vậy thì đây chính là thời cơ tốt để diệt trừ hắn. Đinh Đà Chủ hiểu biết rất rõ về các tu sĩ ở gần Thanh Thạch Huyện, chúng ta hãy đi hỏi hắn rồi quyết định."

Tên ma tu gầy bình tĩnh nói.

"Đi! Chúng ta đi tìm lão Đinh."

"Gió nào đưa hai vị Bàn - Sấu đạo nhân đến đây?" Đinh Chấn nhàn nhạt nói, không hề tỏ vẻ nhiệt tình khi gặp đồng đạo.

"Đinh Đà Chủ, trước đây ngài từng phụ trách tiêu diệt phường thị ở Thanh Thạch Huyện, sau đó vì có tu sĩ cường đại can thiệp nên thất bại. Vậy trong thời gian ngài ẩn núp, có từng gặp qua Lôi Tu nào không?"

"Lôi Tu ở Thanh Thạch Huyện?"

Đinh Chấn khẽ động thần sắc, sau đó bình thản hỏi: "Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?"

"Một người của chúng ta ở Hạng gia bị Lôi Tu giết chết... Hồn Ấn vẫn còn ở đây, ngài cũng biết Lôi Tu uy hiếp chúng ta lớn thế nào, nếu như còn chưa trưởng thành... Hắc hắc hắc..."

Tên ma tu béo phát ra tiếng cười âm trầm.

"Hạng gia ở Thanh Thạch Huyện đã bại lộ, chúng ta cũng không thể đến đó lấy linh thực nữa, chi bằng trực tiếp huyết tẩy Thanh Thạch Huyện, khiến cho phường thị tán tu kia cũng triệt để tan rã. Mấy năm nay, rất lâu rồi không có người ở đó gia nhập Huyết Hồn Cốc chúng ta."

Ma tu gầy kia đối với những phường thị tán tu có trật tự kia cực kỳ chán ghét. Tu tiên vốn là đoạt thiên địa tạo hóa, sao có thể hòa khí như thế!

Không tranh đoạt, chém giết, còn gọi là tu tiên sao?

Đinh Chấn nghe xong, trong đầu bất giác hiện lên khuôn mặt của một phàm nhân cùng những lời lẽ đanh thép của hắn khi đứng trên bàn đá ngày hôm đó.

"Từ xưa đến nay đều như vậy, chẳng lẽ là đúng sao!?"

"Giết chóc, cướp đoạt là một cái hố vĩnh viễn không thể thoát ra, cuối cùng, chẳng ai có thể thu lợi."

"Ta có một giấc mộng!"

"Để phường thị quay về với sơ tâm thuần túy nhất!"

Đúng vậy, sơ tâm thuần túy nhất, chẳng phải là sự giao lưu hữu hảo giữa các đạo hữu hay sao?

Nếu năm đó phụ thân hắn mua được đan dược ở Thanh Thạch phường thị, có phải bây giờ vẫn còn đang canh tác mẫu linh điền kia của gia đình? Mỗi ngày đều thúc giục hắn ăn thêm linh mễ?

"Đinh Đà Chủ?"

Nghe thấy thanh âm của tên ma tu béo, Đinh Chấn mới hoàn hồn.

"À, nhắc tới Lôi Tu, ta không khỏi nhớ lại chuyện năm xưa, các ngươi có biết vì sao năm đó ta lại không ra tay không?"

"Vì sao?"

"Chính là vì Lôi Tu kia, nàng là đại sư tỷ trong hàng nội môn đệ tử của Huyền Thạch Tông, Mộ Dung Tử Yên, Lôi Tu Trúc Cơ Kỳ!"

"Hít!!!"

Lần này, ngay cả tên ma tu gầy mặt không biểu cảm nãy giờ cũng không nhịn được hít sâu một hơi.

Danh hào của Mộ Dung Tử Yên, vang dội như sấm!

Kẻ thù số một của Huyết Hồn Cốc!

Bấy lâu nay, nàng đã tru diệt vô số ma tu đồng đạo của bọn chúng.

Đừng nói Luyện Khí kỳ, ngay cả Hộ pháp Trúc Cơ Đại viên mãn của Huyết Hồn Cốc cũng không dám đối mặt với nàng.

"Vì sao nàng không ở Huyền Thạch Tông tu luyện, lại xuất hiện ở Yêu Phong Sâm Lâm cạnh Thanh Thạch huyện?"

"Chuyện đó ta không rõ, nhưng ta biết Mộ Dung Tử Yên này đã cho một phàm nhân một tấm phù Huyền Thạch Hành, có thể triệu hồi đệ tử Huyền Thạch Tông, các ngươi tốt nhất nên cẩn thận một chút."

"Thanh Thạch huyện nho nhỏ lại có bối cảnh thâm hậu như vậy, ta cứ tưởng chỉ có một mình Bạch Hạc Vũ trông coi phường thị kia. Nếu đã vậy, thôi bỏ đi, ta sẽ quay về bẩm báo Cốc Chủ, từ nay về sau sẽ từ bỏ linh điền của Hạng gia ở Thanh Thạch huyện này."

"Liều mạng cũng không đáng, đa tạ Đinh Đà Chủ đã nói thật, ngày sau nếu có việc cần Bàn Thủ Song Đạo Nhân ta đây giúp đỡ, nhất định sẽ không từ chối."

Thấy hai ma tu sắp rời đi, Đinh Chấn đột nhiên lên tiếng:

"Ta thấy đạo nhân đây huyết quang đầy người, tu vi tinh tiến, hẳn là... vừa mới luyện hóa không ít người nhỉ?"

"Ha ha ~ Chẳng qua cũng chỉ là một trấn nhỏ, vài ngàn phàm nhân mà thôi."

"Hai vị Tiên Thiên Tông Sư kia tư vị cũng không tệ, linh hồn vẫn còn đang giãy giụa trong Chiêu Hồn Phiên của ta đây."

Nghe xong, Đinh Chấn thoáng lộ vẻ chán ghét, nhưng rất nhanh liền cười ha hả nói:

"Linh hồn phàm nhân vẫn còn quá yếu ớt, thủ hạ của ta vừa mới phát hiện mấy đệ tử Huyền Thạch Tông đang kết bạn hái thuốc ở Dược Vương Phong."

"Ồ? Tu vi thế nào?" Gã ma tu béo sáng rực hai mắt.

Linh hồn của tu sĩ đối với hắn mới là đại bổ, nhất là đệ tử Huyền Thạch Tông ai nấy đều giàu có, nếu có thể chặn giết vài tên thì lợi ích còn cao hơn cả việc tàn sát cả huyện Thanh Thạch!

"Cao nhất bất quá cũng chỉ Luyện Khí tầng năm."

"Đa tạ! Bàn Thủ Song Đạo Nhân ta nợ ngươi một ân tình."

Hai gã ma tu Bàn Thủ hứng khởi rời đi, cơ hội này quả thực rất khó gặp!

Hai gã cũng không có tọa kỵ, nhưng Chiêu Hồn Phiên dưới chân đã hóa thành một đoàn hắc vụ, bên trong phảng phất như có vô số vong hồn đang gào thét, trong nháy mắt đã mang theo hai gã đi xa.

Sau khi chúng rời đi, Đinh Chấn thở dài một tiếng.

"Đáng tiếc Dương Thạch kia chỉ là một phàm nhân, nếu không có lẽ đã trở thành đồng đạo của ta... Hy vọng Thanh Thạch phường thị có thể mãi như thế này."

Hắn tự nhiên biết Lôi Tu ở huyện Thanh Thạch không phải Mộ Dung Tử Yên, bởi vì lúc này nàng ta đang ở Dược Vương Phong.

Thời gian như thoi đưa, thấm thoát trôi nhanh.

Chớp mắt đã đến ngày tế tổ của Dương gia.

【 Con cháu của ngài, Dương Thạch, đã hoàn thành đại lễ tế tổ năm nay 】

【 Hương Hỏa giá trị +10 】

【 Ngài nhận được vật phẩm tế tự của các thành viên Dương thị gia tộc: Linh Mạch 1000 cân, Kiện Cốt Sinh Cơ Đan 1 viên, các loại linh quả 1 giỏ, linh thổ 10 hòm. 】

【 Có muốn ban thưởng cho con cháu Dương gia? 】

Dương Căn Thạc đưa cho Dương Thạch một túi hạt giống linh đạo lai tạo đã qua cải tiến của Trình Bác cùng với 3000 túi Tích Cốc Bính của năm nay.

“Những hạt giống này sẽ được trồng tại mảnh linh điền trong Yêu Phong Sâm Lâm.”

Dương Thạch đáp ứng.

Trình Bác có nói, những hạt giống lai tạp này tuy rằng có thể đề cao sản lượng, nhưng đồng thời cũng cần nhiều phân bón và dưỡng chất hơn. Mảnh linh điền bên cạnh Linh Hồ với nồng độ linh khí cao hiển nhiên là nơi thích hợp nhất.

Mười đại rương linh thổ này cũng được đào từ nơi đó, nồng độ linh khí cao tới 5 điểm! Tuyệt đối là thổ nhưỡng giàu dinh dưỡng.

“Mười đại rương linh thổ nồng độ cao này, sẽ giúp cho việc nghiên cứu của Đạo Gia được đẩy nhanh tiến độ.”

Hắn lại lấy tiểu ngọc bình 【Kiện Cốt Sinh Cơ Đan】 trong cống phẩm ra, dùng mũi khoan điện nhỏ khoan một lỗ, tìm một sợi dây đỏ chắc chắn luồn qua, liền biến thành một cái vòng cổ ngọc bình.

Đeo lên cổ, cảm giác an toàn tăng lên gấp bội!

“Ta rất thích một câu nói của công ty bảo hiểm: Ngươi vĩnh viễn không biết được ngày mai và ngoài ý muốn, cái nào sẽ đến trước.”

“Thứ này, sẽ để lại cứu ta một mạng.”

Nhất phẩm tiên đan, chuyên trị ngoại thương, dù bị xe tải tông đến mức tan xương nát thịt cũng có thể cứu sống.

Có được ngoại quải tốt như vậy, hắn cũng không muốn đột ngột bỏ mạng trong tay một gã tài xế say rượu súc sinh nào đó.

Chép chép~

Ăn các loại tiểu linh quả kết từ cây ăn quả quanh Linh Hồ, linh khí nồng úc, tươi ngon mọng nước, hương vị thuần hậu.

“Mấy tên Hắc Quỷ kia thật biết hưởng thụ a... Mỗi ngày săn bắt dã thú, hái chút quả mọng, ăn xong liền nằm phơi nắng, từng tên thân thể tráng kiện!”

Bất quá, những cây ăn quả bình thường này năm nay sẽ không giữ lại nhiều như vậy, phải chặt bỏ hơn phân nửa, trồng các loại linh đạo và linh mạch có sản lượng cao hơn, giá trị thực dụng lớn hơn.

Nhưng hàng năm hiếu kính lão tổ tông trái cây khẳng định không thể thiếu.

“Đáng tiếc không có linh quả thụ cao cấp có thuộc tính như 【Nham Tương Quả】...”

Đó chính là bảo vật có thể thúc đẩy dã thú tiến hóa ra linh tính.

“Ta thấy trong Linh Hồ còn không ít cá, sang năm trước khi tế tổ, bảo Hổ Tử câu cho ta vài con ăn thử.”

Dương Căn Thạc nhàn nhã vắt chéo chân, vừa ăn quả vừa nói.

Thân thể của hắn cũng được linh lực tẩy rửa, dần dần cải thiện.

Ngay lúc Dương Căn Thạc đang hưởng thụ ngày tháng êm đềm, điện thoại bỗng vang lên.

Là mẫu thân Lý Tú Phụng, trong điện thoại lo lắng hô:

"Thạc, con mau về nhà một chuyến đi, cha con... ngã từ trên mái nhà xuống rồi!"

Bạn đang đọc [Dịch] Tử Tôn Thắp Hương, Ta Thành Chân Tiên của Doanh Ma Liễu

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    4mth ago

  • Lượt đọc

    140

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!