“Đừng vội, Cơn ác mộng này vốn không hề giới hạn phạm vi, vậy tức là ở đâu cũng chẳng khác nhau.” Trần Hân Di nói với vẻ nặng nề. “Điều kiện thông quan là hoàn thành hạ táng, đây là kiểu Cơn ác mộng sinh tồn điển hình. Cho nên... việc chúng ta cần làm rõ lúc này là thời gian hạ táng, rồi sống sót đến lúc đó.”
“Làm sao mới biết được?” Có người hỏi.“Cách đơn giản nhất là tìm đại một người rồi hỏi thẳng.” Trần Hân Di nói. “Ngoài thời gian hạ táng, còn phải hỏi thông tin về người chết lần này, ví dụ như nguyên nhân tử vong, quan hệ xã hội lúc sinh thời của họ. Mọi người cũng thấy rồi đấy, chỉ là ăn cỗ thôi mà gần như cả làng đều tới. Đã có nhiều người như vậy, muốn hỏi rõ mấy chuyện này chắc không khó, nhưng nhất định phải nhanh.”
Mọi người đều im lặng suy nghĩ. Hiện tại, còn rất nhiều chuyện họ cần phải làm rõ. Một là thời gian, thứ có liên quan trực tiếp đến điều kiện thông quan. Hai là nguyên nhân tử vong của Lệ quỷ hoặc những trải nghiệm khi còn sống của nó, rất có thể có liên quan trực tiếp tới quy tắc giết người.
“Vậy chúng ta chia nhau hành động?” Thiệu Hải Dương hỏi. “Một đám kéo đi đông nghịt thế này, không chỉ hiệu quả thấp mà cũng khó hỏi chuyện.”