Nghe thầy Đại D nói thế, Diệp Phong lập tức ngớ người.
Cái quái gì thế này?
Hóa ra cái mũ rơm này làm nhái theo mũ Hokage à?
Hóa ra Hokage của thôn Mộc Diệp toàn đội mũ rơm sao?
"Khoan khoan, để tôi loát lại chút đã. Hokage đệ Tam tặng Naruto mũ rơm là muốn thể hiện sự quan tâm dành cho hậu duệ của anh hùng, cũng như một cách công nhận Naruto á?"
【Đúng vậy, đây còn là sự kế thừa ý chí. Hokage đệ Tam hy vọng Naruto có thể giống như Hokage đệ Tứ Namikaze Minato, trở thành một anh hùng bảo vệ thôn Mộc Diệp.
Nếu ký chủ cần, tôi có thể thiết kế thêm tình tiết Hokage đệ Tam tặng mũ rơm cho Namikaze Minato.
Như vậy, sự truyền thừa giữa hai cha con sẽ không chỉ giới hạn ở Cửu Vĩ bị phong ấn trong cơ thể Naruto nữa,
chiếc mũ rơm mô phỏng mũ Hokage kia sẽ giống như ngọn lửa truyền thừa...】
"Thôi thôi, xin kiếu."
Diệp Phong vội vàng ngắt bài diễn văn cao siêu của thầy Đại D.
Hắn cảm thấy nếu cứ để thầy Đại D vẽ tiếp, sớm muộn gì "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả" cũng biến thành "One Piece" mất. Hắn không muốn đến lúc Pain xâm lược lại biến thành cảnh Naruto dẫn theo một đám thủy thủ đoàn đến nước Mưa giải cứu Sasuke đâu.
Cái cốt truyện kiểu đó nó dị hợm lắm, hiểu không hả?
Diệp Phong hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Mà nói đi cũng phải nói lại, tài ăn nói của thầy Đại D đúng là lợi hại thật.
Một cái mũ rơm đơn giản hết sức mà nó cũng chém gió lái sang chuyện ngọn lửa truyền thừa cho được.
Nghĩ đến việc mình chẳng còn dư năng lượng tính toán để vẽ lại nữa, cuối cùng hắn đành cắn răng, coi như cho thầy Đại D qua ải lần này.
Cơ mà,
cốt truyện tiếp theo chắc chắn không thể đi theo hướng của "One Piece" được.
Iruka chỉ là nhân vật phụ, đoạn đứt tay cũng chẳng quan trọng mấy.
Trái ác quỷ thì cứ coi như là đưa một hệ thống sức mạnh hoàn toàn mới vào "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả" đi, chỉ cần ăn trái cây vào là học được cấm thuật tương ứng. Đợi đến giai đoạn Đại chiến Nhẫn giả sau này, cứ chém là Orochimaru đã nghiên cứu thành công công nghệ sao chép trái ác quỷ, còn Yakushi Kabuto chính là nhờ công nghệ này mới học được "Uế Thổ Chuyển Sinh".
Còn về cái mũ rơm ấy à, nhân vật chính nào chả cần một món đồ đại diện cho bản thân, như thế sau này mới dễ bán vật phẩm ăn theo chứ.
Đoạn Naruto đội mũ rơm thực ra cũng chẳng có gì to tát, đợi con trai cậu là Boruto lớn lên, lúc đó vẫn có thể tiếp tục truyền lại cái mũ rơm này mà.
Tự an ủi bản thân một hồi, Diệp Phong cố nén khao khát muốn cà khịa trong lòng, cuối cùng vẫn phải chấp nhận đống hổ lốn trước mắt.
Thầy Đại D tuy có hơi cãi chày cãi cối một chút, nhưng nét vẽ của nó thì đúng là đỉnh khỏi bàn.
Nhân vật vẽ sống động như thật, phân cảnh chiến đấu cũng được xử lý cực kỳ mượt.
Ngoại trừ cốt truyện có hơi chắp vá ra, Diệp Phong hoàn toàn không bới móc được điểm nào.
Thở dài thườn thượt, cuối cùng hắn cũng đành chấp nhận hiện thực. Hắn cứ có cảm giác, từ sau khi trói buộc với cái AI này, số lần mình thở dài còn nhiều hơn trước đây gấp mấy lần.
Lướt màn hình một chút, sau khi xác nhận cốt truyện không có vấn đề gì,
Diệp Phong bắt đầu cân nhắc đến chuyện gửi bản thảo.
Thành thật mà nói, hắn hoàn toàn có thể đăng trực tiếp tác phẩm này lên nền tảng sáng tác Phồn Tinh, nhưng làm vậy thì thứ hắn nhận được chỉ có tiền donate và doanh thu từ lượt đọc của độc giả. Ngoài ra, nếu không được nền tảng đẩy lưu lượng, một bộ truyện tranh muốn hot rần rần là chuyện vô cùng khó.Tham gia cuộc thi giành giải, chốt hợp đồng đăng dài kỳ, nhà xuất bản dốc sức quảng bá...
Đây mới là con đường mà các họa sĩ truyện tranh bình thường hay chọn.
Sức mạnh cá nhân đứng trước các công ty thương mại thực sự quá đỗi nhỏ bé.
Trừ phi hắn vươn lên thành họa sĩ tầm cỡ toàn cầu, đến lúc đó, dù có ném truyện lên một nền tảng nhỏ vô danh thì vẫn sẽ có vô số độc giả đổ xô vào đọc.
Diệp Phong lên mạng tra cứu một lát.
Hiện tại, ba nhà xuất bản lớn nhất nước Hạ bao gồm:
Mạn Họa Vương chuyên dòng truyện tranh vương đạo chính thống.
Văn Phương Xã chuyên dòng truyện tranh thiếu nữ.
Và Văn Xuyên Xã chuyên light novel, hiện đang cố gắng lấn sân sang mảng truyện tranh.
Diệp Phong ngẫm nghĩ, Văn Phương Xã chắc chắn không hợp với "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả" rồi, gạch tên đầu tiên.
Vậy trước mắt hắn chỉ còn lại hai lựa chọn.
Trẻ con mới phải chọn, người lớn thì lấy hết. Hắn quyết định gửi bản thảo "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả" cho cả Mạn Họa Vương lẫn Văn Xuyên Xã cùng lúc.
Xong xuôi đâu đấy, hắn cất điện thoại, xách mông ra ngoài mua đồ về nấu bữa tối.
............
Cùng lúc đó,
Tại tòa soạn Mạn Họa Vương.
Biên tập viên truyện tranh Lục Chí nhìn vầng trăng treo cao ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi bực dọc.
Cày cuốc đến tận giờ này rồi mà gã vẫn chưa bói ra được một tác phẩm nào ưng ý.
Nhìn hộp thư báo 99+ chưa đọc,
tâm trạng gã càng thêm cáu kỉnh.
Giới trẻ bây giờ đúng là toàn mơ mộng hão huyền, mới học vẽ được ba mớ đã đòi làm đại sư truyện tranh vạn người mê, không chịu tự soi gương xem mình nặng mấy cân mấy lạng à?
Đến cốt truyện còn nặn không xong, có mỗi cái hoa tay thì làm được trò trống gì?
Thời buổi này là thời đại mì ăn liền, ai rảnh rỗi mà ngồi xem nhân vật chính từ từ cày cấp trưởng thành cơ chứ.
Truyện tranh cũng như tiểu thuyết, cái cần là điểm nhấn bùng nổ, có hiểu "bùng nổ" là gì không hả?
Chính là cái kiểu tình tiết mà độc giả vừa liếc mắt một phát, cảm xúc đã lập tức được thỏa mãn tới bến ấy!
Lục Chí lướt hộp thư, chợt khựng lại trước một bộ truyện có tên "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả".
Vừa nhìn thấy cái tựa, gã đã vô thức nhíu mày.
Lại một thanh niên không biết trời cao đất dày. Tên truyện ba, bốn chữ vốn là đặc quyền của các đại thần. Một tác giả mới toanh không lo đặt cái tên thật dài để câu khách, lại đi bê cái tựa không đầu không đuôi thế này vào, cậu không flop thì ai flop?
Dù trong lòng đã chấm điểm âm cho bộ này, nhưng vì bệnh nghề nghiệp, gã vẫn click vào xem thử.
Vừa lướt qua trang đầu, gã đã bị nét vẽ của tác giả làm cho kinh ngạc.
Được đấy chứ.
Tạo hình nhân vật này, rồi cả cách chia khung tranh nữa, cậu thanh niên này cũng có tài đấy.
Lục Chí tiếp tục đọc xuống dưới, nhưng rồi lại nhanh chóng cảm thấy tẻ nhạt.
Mạch truyện đi theo đúng mô-típ tiêu chuẩn của thập niên 90. Gã chẳng thấy bất kỳ "điểm bùng nổ" nào, tuổi nhân vật chính lại quá nhỏ, thời gian để cày cuốc trưởng thành thực sự quá lê thê.
Giờ đâu còn là thời xưa nữa, hở ra một cái là đăng dài kỳ tới mấy trăm chương.
Tác giả có kiên nhẫn, chứ độc giả thì đào đâu ra?
Lục Chí thầm gạch một dấu X to đùng trong đầu, rồi gõ dòng đánh giá:
"Tuy nét vẽ tinh xảo, nhưng cách xây dựng cốt truyện vẫn chưa được như kỳ vọng."Cậu họa sĩ trẻ này xem ra cũng là một mầm non có triển vọng. Dù quyết định đánh trượt bản thảo, nhưng khi phản hồi email, Lục Chí vẫn gõ thêm vài dòng an ủi:
"Nét vẽ khá tốt, nhưng nhịp truyện chậm quá, khuyên bạn nên chỉnh sửa lại rồi hẵng gửi lại nhé."
Gửi email xong, Lục Chí liền chuyển sang đọc bộ truyện tiếp theo.
Cùng lúc đó, tại tòa nhà văn phòng của Văn Xuyên Xã,
Biên tập viên Lý Thấm chợt nhìn thấy một bộ truyện tranh có tên là "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả".