Tòa soạn Mạn Họa Vương.
Lục Chí vừa đến chỗ ngồi, vốn định mở hòm thư duyệt bản thảo như thường lệ thì chợt nghe thấy tiếng đồng nghiệp xung quanh đang xôn xao bàn tán.
"Đúng là tác phẩm được Linh Tử đề cử có khác, nét vẽ này, cốt truyện này, chậc chậc..."
"Tiếc thật đấy, 'Hỏa Ảnh Nhẫn Giả' mà gửi bản thảo cho tôi là tôi chốt hợp đồng ngay và luôn rồi."
"Ông mơ à? Người ta rành rành là tay to trong nghề, nhắm thẳng đến giải vàng Ngôi Sao Truyện Tranh đấy. Chẳng phải Linh Tử cũng vì giải này nên mới chọn đăng truyện bên Văn Xuyên Xã sao?"
...........
"Hỏa Ảnh Nhẫn Giả"?
Nghe thấy cái tên này, Lục Chí khẽ nhướng mày. Gã mang máng nhớ ra bộ truyện này.
Nếu nhớ không nhầm thì trước đây tác giả của nó từng gửi bản thảo cho gã.
Tác giả bộ này là một lão làng ư? Lại còn quen biết cả Linh Tử?
Nghĩ vậy, gã lập tức mở trình duyệt, vào mạng truyện tranh Thiểm Diệu, tìm kiếm bộ truyện mang tên "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả".
Nhìn thấy thành tích của bộ truyện, sắc mặt Lục Chí bỗng chốc trở nên khó coi.
Mới đăng dài kỳ trên mạng Thiểm Diệu được đúng hai ngày mà đã lọt top 100, chừng đó đủ để chứng minh tiềm năng của nó. Cộng thêm mối quan hệ với Linh Tử, "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả" nổi đình nổi đám chỉ còn là vấn đề thời gian.
Gã click vào đọc, mất chưa đầy mười phút để cày hết những chương đã đăng.
Quả không hổ danh là tác phẩm được Linh Tử đề cử, cốt truyện và nét vẽ đúng là có nét độc đáo riêng...
Đã thế thì sao lúc gửi mail không ghi chú luôn mình là dân chuyên đi! Bày đặt giả vờ làm lính mới làm cái quái gì?
Lúc này, Lục Chí không khỏi cảm thấy bực dọc và hối hận.
Rõ ràng "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả" từng gửi bản thảo cho gã, tại sao lúc đó gã lại không ký hợp đồng với nó cơ chứ?
Nhìn chằm chằm vào bộ truyện trên màn hình, Lục Chí chỉ đành tự an ủi bản thân:
"'Hỏa Ảnh Nhẫn Giả' chẳng qua nhờ bạo chương mới kéo được traffic lên thôi. Đợi đến khi hết bản thảo dự trữ, cơn sốt này sớm muộn gì cũng tàn. Tới lúc đó, thành tích của bộ này cùng lắm cũng chỉ loanh quanh top 10, mà lại còn là top 10 của Văn Xuyên Xã, tuổi gì so với Mạn Họa Vương."
Gã vừa nghĩ vậy, một cậu đồng nghiệp đã sấn đến bên cạnh từ lúc nào.
"Ơ, ông cũng đang đọc 'Hỏa Ảnh Nhẫn Giả' à?"
Nghe đồng nghiệp gọi, Lục Chí theo phản xạ định tắt phụt trang web đi. Hành động chột dạ này của gã khiến cậu đồng nghiệp phì cười:
"Làm gì đấy, có phải lén xem truyện 18+ trong giờ làm đâu mà ông cuống quýt lên thế?"
Lục Chí cố tỏ ra bình tĩnh, hỏi lảng sang chuyện khác:
"Sao thế? Tìm tôi có việc gì à?"
"Chủ biên gọi ông vào văn phòng một chuyến kìa."
"Được, tôi đi ngay."
Vừa đến cửa văn phòng chủ biên, Lục Chí nhìn vào trong, phát hiện sắc mặt của sếp mình không được tốt cho lắm. Lúc này, người đàn ông trung niên hói đầu đang dán mắt vào màn hình máy tính, tập trung đến mức gã đã bước vào phòng mà ông vẫn không hề hay biết.
Mãi đến khi Lục Chí chủ động lên tiếng:
"Chủ biên?"
Vương Thanh nghe tiếng gọi mới giật mình hoàn hồn, đáp lời:
"Ồ, Tiểu Lục đấy à, cậu đến rồi."Vừa nói, ông vừa vẫy tay gọi Lục Chí lại gần, rồi chỉ vào màn hình máy tính hỏi:
"Cậu xem bộ truyện này chưa?"
Lục Chí nhìn lướt qua màn hình, sắc mặt lập tức hơi khó coi.
Sao lại là "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả" nữa, bộ truyện này hot đến thế cơ à?
Trực giác mách bảo gã tuyệt đối không được hé răng nửa lời về chuyện mình từng từ chối bản thảo "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả". Gã khẽ gật đầu, đáp:
"Tôi xem rồi ạ, dạo này truyện này đang hot lắm."
Vương Thanh nghe vậy, khẽ thở dài:
"Đúng thế, hot thật đấy, đến cả Linh Tử cũng quảng bá cho nó tận hai lần. Tiếc thật, bộ này lại không chọn Mạn Họa Vương chúng ta."
"..."
Lục Chí im bặt, hồi lâu không thốt nên lời.
Vương Thanh không hề nhận ra vẻ bất thường của Lục Chí. Ông gõ nhẹ hai ngón tay xuống mặt bàn, trông có vẻ khá sốt ruột:
"Việc Linh Tử rời đi đã gây tổn thất quá lớn cho công ty, giờ y lại còn định kéo cả bạn bè trong giới sang Văn Xuyên Xã. Tuy mảng truyện tranh của bên đó mới khởi bước, nhưng cứ đà này, việc họ giành được một miếng bánh trên thị trường chỉ còn là vấn đề thời gian."
"Chủ biên, ý sếp là..."
"Thời gian tới cậu cố gắng tìm kiếm và bồi dưỡng vài họa sĩ có tiềm năng đi. Tốt nhất là cỡ như Phong Lâm - tác giả của 'Hỏa Ảnh Nhẫn Giả' ấy, nét vẽ vừa đẹp mà xây dựng cốt truyện cũng cực kỳ xuất sắc."
Nghe đến đây, Lục Chí không khỏi toát mồ hôi hột.
Từng có một nhân tài y như thế bày ra ngay trước mắt, vậy mà lại bị chính tay gã gạt đi.
"Chủ biên, sắp tới tôi sẽ nâng cao tiêu chuẩn duyệt bài, cố gắng khai quật thêm vài họa sĩ tiềm năng cho sếp."
"Không, ý tôi là cậu có thể nới lỏng tiêu chuẩn xuống một chút. Cậu nghĩ xem, nếu những họa sĩ kém hơn một chút không ký được hợp đồng với Mạn Họa Vương, họ sẽ gửi bản thảo đi đâu?"
"Văn Xuyên Xã ạ?"
"Chuẩn rồi. Cấp trên đã ra chỉ thị, sắp tới chúng ta sẽ tổ chức vài đợt tuyển chọn tác phẩm để gom những bộ truyện tiềm năng lại, cũng làm một bảng xếp hạng giống hệt Văn Xuyên Xã. Ba tác phẩm đứng đầu sẽ giành được suất đăng dài kỳ trên Mạn Họa Vương. Ngoài ra, ban giám khảo sẽ chọn thêm một số tác phẩm triển vọng để đăng lên 'Siêu Tân Tinh'."
"'Siêu Tân Tinh' ạ?"
"Là tạp chí truyện tranh mới ra mắt của công ty mình, cậu cứ hiểu nôm na nó là ấn phẩm phụ của Mạn Họa Vương."
Lục Chí nghe là hiểu ngay. Theo ý chủ biên, công ty đang định dùng chiêu cắt đứt nguồn tài nguyên tác giả để chặn đứng đà phát triển của Văn Xuyên Xã.
Với danh tiếng của Mạn Họa Vương, dù chỉ là ấn phẩm phụ thì vẫn sẽ có vô số người đổ xô vào.
Đợi đến khi những "siêu tân tinh" này bộc lộ đủ tiềm năng, họ có thể điều chuyển chúng lên tạp chí chính Mạn Họa Vương. Lục Chí cảm thấy mô hình bồi dưỡng từ dưới lên trên này cực kỳ lành mạnh và bền vững.
Thế nhưng, chủ biên à, sao sếp không nói sớm hơn cơ chứ?
Nếu sếp nói sớm cho gã biết có cái ấn phẩm phụ "Siêu Tân Tinh" này, gã đời nào lại từ chối "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả"? Chắc chắn gã sẽ khuyên đối phương sang "Siêu Tân Tinh" thử sức, xem tiềm năng của bộ truyện đến đâu rồi.
Sau đó, Vương Thanh dặn dò thêm vài việc rồi xua tay bảo Lục Chí ra ngoài.Trở về chỗ ngồi, Lục Chí bỗng thấy hừng hực khí thế.
Gã thừa nhận lần này mình đã nhìn lầm, nhưng sau một thoáng hối hận, gã nhanh chóng xốc lại tinh thần. Dù sao gã cũng là biên tập viên của Mạn Họa Vương cơ mà, nguồn tài nguyên tác giả trong tay phải nói là cực kỳ dồi dào.
Chỉ là bỏ lỡ "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả" thôi mà, có phải kiệt tác để đời gì đâu. Đợi một thời gian nữa, khéo "Hỏa Ảnh Nhẫn Giả" cũng chìm nghỉm thôi. Suy cho cùng, Văn Xuyên Xã làm gì có nhiều tài nguyên mà đắp cho tác giả cơ chứ.
So ra thì, Mạn Họa Vương mới là lựa chọn tốt nhất dành cho các tác giả.