Cái quái gì thế này? Đây mà là cốt truyện của Lưu Ly Xuyên á?
Diệp Phong chỉ vào bức ảnh trên màn hình, lên tiếng chất vấn thầy Đại D:
"Mày chắc chắn đây là cốt truyện của 《Lạc phách quý tộc Lưu Ly Xuyên》 chứ?"
【Tôi chắc chắn.】
"Không xào xáo thêm bớt tí nào luôn?"
【Không hề.】
Diệp Phong tức điên lên trước cái thái độ vô lý nhưng lại cực kỳ già mồm của con AI này.
"Lại đây, thế mày giải thích tao nghe xem, tại sao trong cốt truyện của Lưu Ly Xuyên lại lòi ra cái tình tiết từ hôn?
Nếu tao nhớ không nhầm, trong đề cương tao đưa, bối cảnh của Lưu Ly Xuyên chỉ có mỗi cái mác 'gia đạo sa sút' thôi cơ mà?"
【Báo cáo ký chủ, đây là thiết kế xung đột cốt truyện hợp lý. Khi xây dựng cốt truyện, chúng ta bắt buộc phải cho nam chính đầy đủ động cơ và lý do để trả thù.
Nếu không, chẳng lẽ nam chính nhắm vào nữ chính chỉ vì háo sắc đơn thuần sao?】
Nghe vậy, Diệp Phong nhất thời nghẹn họng.
Nói đi cũng phải nói lại, trong nguyên tác động cơ của Ba Y Mạn khéo lại đúng là vì háo sắc thật đấy. Nhưng đây là cốt truyện của truyện 18+ cơ mà! Mày thiết kế cốt truyện hợp lý như thế để làm cái quái gì?
"Được, bỏ qua chuyện này đã. Tao hỏi mày, tại sao trên cấp bậc công tước lại là cái mẹ gì mà đấu đế hả! Mày thiết kế cốt truyện kiểu này có phải là nhảy vọt quá đà rồi không?"
【Đây cũng là thiết kế cốt truyện hợp lý.】
"Hợp lý ở chỗ nào? Cho tao xin cái lý do xem nào."
【Trong đề cương ngài cung cấp có nhắc tới việc Ba Y Mạn là một quý tộc có quyền có thế, tuổi còn trẻ đã nắm trong tay giới tài chính và giới thượng lưu. Theo tôi thấy, thiết lập bối cảnh này đầy mâu thuẫn và quá phi thực tế.
Việc một người trẻ tuổi có thể thâu tóm toàn bộ giới tài chính và giới thượng lưu là điều không thể xảy ra ngoài đời thực, kể cả khi hắn là hậu duệ của công tước đi chăng nữa.
Vì vậy, để tình tiết này bớt gượng ép, tôi đã đưa vào một hệ thống cấp bậc hoàn toàn mới: Hệ thống đấu khí!】
"Ý mày là hậu duệ công tước không thể thâu tóm giới tài chính và giới thượng lưu khi còn trẻ, nên mày tự ý bổ sung thêm bối cảnh cho Ba Y Mạn? Nâng tầm hắn lên thành đấu đế luôn?"
【Chính xác. Theo cốt truyện nguyên tác, Tiêu Viêm đột phá trở thành đấu đế vào khoảng năm 30 tuổi, trở thành chúa tể của Đấu Khí Đại Lục, hoàn toàn phù hợp với thiết lập "tuổi trẻ tài cao, quyền cao chức trọng".
Do đó, sau khi tham khảo cốt truyện của 《Đấu phá thương khung》, tôi đã bổ sung thêm một số thiết lập cho bộ truyện tranh này.】
Diệp Phong nghe xong mà tức đến bật cười.
Được, được lắm.
Thiết kế kiểu này thì đúng là nam chính đã có động cơ ra tay với nữ chính. Lý do nam chính tuổi trẻ tài cao, quyền cao chức trọng, thâu tóm giới tài chính và giới thượng lưu cũng có luôn rồi.
Vấn đề duy nhất là...
Đây mẹ nó là cốt truyện của truyện 18+ cơ mà!
Mày thiết kế cốt truyện hợp lý logic thế để làm gì? Có độc giả nào thèm xem không hả?
Là một độc giả thâm niên của thể loại truyện tranh 18+, Diệp Phong tự thấy mình cực kỳ có tiếng nói trong chuyện này.
Độc giả cất công đi tìm truyện 18+ rốt cuộc là vì cái gì chứ?
Chẳng phải là để tìm kiếm sự giải tỏa tức thì sau những dồn nén đến cực hạn sao?
Những lúc như thế, tâm trạng của người đọc vô cùng nôn nóng, giống hệt như khi xem mấy bộ phim "nóng" vậy, chỉ hận không thể tua nhanh ngay đến cảnh "thực chiến" mà thôi.Thiết lập bối cảnh phần đầu truyện tranh, tên nam nữ chính, hay xung đột cốt truyện có hợp lý hay không...
Độc giả thực ra chẳng quan tâm lắm đâu.
Từ đầu đến cuối, điều duy nhất họ để mắt tới chỉ có một: nét vẽ có đẹp hay không. Cốt truyện chỉ cần tàm tạm, đừng quá phản cảm là được.
Nghĩ tới đây, Diệp Phong chợt nhận ra một chuyện.
Hình như việc hắn đang làm hơi thừa thãi thì phải?
Nếu độc giả đã không quá để ý đến cốt truyện, thế thì hắn hơi đâu mà đi cãi nhau với một con AI làm gì?
Nghĩ kỹ lại, nếu bỏ qua định kiến ban đầu, thực ra cốt truyện lần này do thầy Đại D thiết kế cũng khá hợp lý.
Thể loại sảng văn báo thù mà, độc giả khoái nhất kiểu này còn gì.
Hơn nữa, nét vẽ này đúng chuẩn tác phẩm của bậc thầy. Dùng câu cửa miệng của dân ghiền truyện 18+ để nhận xét thì chính là:
"Tác giả này không vẽ truyện chính thống thì đúng là tiếc thật."
Nét vẽ cực đỉnh, cốt truyện xem được,
Thế chẳng phải là đủ rồi sao? Diệp Phong hoàn toàn không cần bận tâm nhiều như vậy. Hắn cũng đâu có mắc chứng cầu toàn, hắn chỉ muốn tạo dựng danh tiếng để kiếm tiền thôi!
Nghĩ vậy, khóe môi Diệp Phong bất giác cong lên. Hắn mở nền tảng sáng tác Phồn Tinh, đăng tải tác phẩm mới mà thầy Đại D vừa vẽ xong.
Vừa làm xong mọi việc, bụng hắn bỗng réo lên biểu tình.
Từ lúc xuyên không tới giờ, ngoài ngụm nước lã, hắn chưa bỏ bụng thêm bất cứ thứ gì. Không phải vì hắn không đói hay muốn tiết kiệm, mà đơn giản là vì... cạn tiền.
Cái tên nguyên chủ chết tiệt kia đã vay mượn nhẵn mặt các tổ chức tín dụng, chẳng chừa lại cho hắn dù chỉ một xu hạn mức.
Nguyên chủ thì hay rồi, chết cái là xong nợ, khéo giờ này đã đầu thai sang thế giới khác cũng nên. Chỉ khổ cho kẻ đến sau như hắn, suốt ngày phải vắt óc nghĩ cách kiếm tiền lấp đầy cái dạ dày.
Nếu không có thầy Đại D xuất hiện, khéo giờ này hắn đang phải cày view trên mấy nền tảng video ngắn để kiếm chút tiền cơm cháo qua ngày rồi.
Đường đường là người xuyên không mà lại thê thảm đến mức này, đúng là chẳng còn ai nhọ hơn.
May mà nhờ bộ truyện tranh đăng hôm qua bỗng nhiên hot rần rần, hiện tại trong tài khoản của hắn đã có tròn 1000 tệ, ăn một bữa cơm thì dư dả chán.
Để ăn mừng tác phẩm thành công vang dội, hắn quyết định tự thưởng cho bản thân một bữa ra trò.
Quyết định vậy đi,
Mua hai cái bánh bao nhân thịt kèm thêm cốc sữa đậu nành, phải "xa xỉ" một bữa mới được!
Không gọi đồ ăn ngoài nữa, chẳng phải vì phí ship quá đắt đâu, chủ yếu là muốn vận động cơ thể một chút thôi.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, Diệp Phong đẩy cửa phòng bước ra. Cảm nhận ánh nắng mặt trời hắt thẳng vào mặt, hắn bỗng thấy mình chẳng khác nào con ma cà rồng lâu ngày không thấy ánh sáng, theo bản năng đưa tay lên che mặt.
Rõ ràng mới xuyên không chưa được bao lâu, vậy mà hắn lại có cảm giác như đã qua mấy đời.
Hắn ngước nhìn bầu trời cao vời vợi, dây thần kinh vốn đang căng thẳng bỗng chốc được thả lỏng.
Trên môi Diệp Phong nở một nụ cười, hắn vẫy tay với bầu trời, cất tiếng chào:
"Xin chào, thế giới mới!"
Ngay khi hắn vừa dứt lời, ổ khóa phòng bên cạnh bỗng vang lên tiếng lạch cạch. Có lẽ vì e ngại điều gì đó, chủ nhân căn phòng không lập tức đẩy cửa bước ra.
Nụ cười trên mặt Diệp Phong lập tức cứng đờ. Nghĩ lại câu nói sến sẩm mình vừa thốt ra, hắn ngượng đến mức chỉ muốn đào lỗ chui xuống đất.
May mà đối phương vẫn chưa nhìn thấy mặt hắn.Để không phụ ý tốt của chủ nhân căn phòng kia, hắn dứt khoát bước xuống lầu, chạy thẳng đến quán ăn sáng gần nhất.
Đợi hắn đi khuất một lúc, cánh cửa phòng kia mới từ từ mở ra.
Một cô gái tóc vàng ló đầu ra ngoài, dường như đang ngó nghiêng xác nhận gì đó.
Thấy hành lang không bóng người, cô gái mới thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó, như sực nhớ ra chuyện vừa rồi, cô bỗng phì cười.
"Xin chào, thế giới mới... Sao sáng bảnh mắt ra đã có người thốt ra mấy câu hâm dở thế nhỉ? Ai không biết lại tưởng anh ta vừa xuyên không tới, chưa kịp thích nghi với thế giới mới mất."
Lấy gói hàng đặt trước cửa vào phòng, cô gái nhanh chóng đóng cửa lại. Cùng lúc đó, điện thoại bỗng vang lên tiếng chuông thông báo:
"Ting! Tác giả 'Phong Diệp' mà bạn theo dõi vừa đăng tải tác phẩm mới."