Không có lấy một chút phản kháng hay giãy giụa, tên côn đồ Trương Tam đã hóa thành một cuốn sách trong tay Hàn Phi Vũ, cũng là quyển nguyên cảo đầu tiên do chính hắn hoàn thành trên thân phận thuyết thư nhân.
“Ha ha, đúng là thứ ta muốn, rất tốt, rất tốt. Có cuốn sách này, ta mới thật sự là một thuyết thư nhân chân chính.”
Cầm nguyên cảo trong tay, hắn vuốt nhẹ đầu ngón tay lên bìa sách, tiện thể lật ra xem qua nội dung bên trong.
Cảm giác của cuốn sách này quả thực không tệ, tinh tế mà ôn nhuận. Trong lòng, Hàn Phi Vũ lại lần nữa cảm tạ Trương Tam, vị hảo tâm nhân kia đã hết lòng giúp đỡ mình.