Chương 14: [Dịch] Anh Linh Thời Đại, Ta Có Thể Mô Phỏng Vô Hạn Có Thể

Ký Vương đã chết

Phiên bản dịch 9670 chữ

“Ký Vương, ta đến giết ngươi đây.”

Để truy đuổi đại quân của Ký Vương, mấy ngày nay Diệp Ly không hề cất công tìm kiếm những toán quân nhỏ lẻ vẫn còn đang cướp bóc quanh đây.

Chỉ những kẻ thực sự đủ “may mắn”, tình cờ đụng phải hắn, mới trở thành một vong hồn nữa dưới lưỡi kiếm của hắn.

Cũng chính vì thế, hắn thu được tin tức từ bọn chúng rằng Ký Vương đang tập hợp binh lực tại Ngọc Long quan, chuẩn bị đột kích.

Cũng may vẫn kịp, hắn vừa đến nơi đã thấy Ký Vương đang phá hủy tường thành.

Khí thế phá hoại tàn bạo này, dáng vẻ hung hãn kia, thảo nào nhiều người đồn đại Ký Vương chẳng khác gì yêu ma quỷ quái.

“Nhưng gọi ta là cỗ máy giết chóc gì đó, ta và loại ngưu quỷ xà thần này hoàn toàn khác nhau mà.

Nhìn khắp vùng biên ải này, chẳng lẽ còn có hiệp khách nào lương thiện hơn ta sao? Làm gì có chứ?”

“Này, tiểu tử kia, ngươi chính là kẻ được đồn đại như thần như thánh, cỗ máy giết chóc phương Bắc đó sao?

Chính ngươi vừa nói muốn giết ta, lại còn dám ngay trước mặt ta, giết thủ hạ của ta?”

Có lẽ vì thân hình khổng lồ nên giọng nói của Ký Vương vang lên đinh tai nhức óc, khiến Diệp Ly cảm thấy hơi chói tai.

“Là ta, chỉ là ta không mấy ưa cái biệt hiệu các ngươi đặt cho. Còn ngươi và thủ hạ của ngươi, giết thì cũng đã giết rồi.”

Đối với cách xưng hô của đám người này, Diệp Ly đã thử uốn nắn lại rất nhiều lần. Cứ gọi hắn là bạch y kiếm khách gì đó có phải hay hơn không, mấy cái biệt hiệu kia rốt cuộc là thứ quái quỷ gì vậy?

“Thôi bỏ đi, chuyện đó không còn quan trọng nữa. Tốc chiến tốc thắng, sẽ không lãng phí nhiều thời gian của ngươi đâu.”

Hắn vừa dứt lời, bóng dáng liền trở nên mờ ảo, cũng chính vào khoảnh khắc đó, một bóng đen ầm ầm giáng xuống.

“Rầm…”

Phương thiên họa kích trên tay Ký Vương nện mạnh xuống, chém đúng vào vị trí Diệp Ly vừa đứng.

Sức mạnh bạo lực tuyệt đối, cộng thêm thanh binh khí này được ngưng tụ từ oán niệm của vô số vong hồn chết dưới tay Ký Vương, chỉ riêng dư chấn của đòn tấn công đã đủ xé toạc mặt đất của cả một con phố.

Đất đá văng tung tóe, binh lính đứng gần bị luồng sức mạnh này đánh tan thành sương máu, những kẻ ở xa hơn cũng bị hất văng lên không trung.

“Không trúng sao?”

Hắn sở hữu độ chuẩn xác tương xứng với chỉ số của bản thân, cảm giác truyền về từ binh khí mách bảo hắn rằng kẻ địch hẳn là vẫn còn sống.

“Sức lực thật lớn, tốc độ thật nhanh, quả thực giống hệt như quái vật…”

Giọng nói của Diệp Ly vang lên từ phía bên trái.

Hắn nhìn thấy Diệp Ly đang đứng bên cạnh đoạn tường thành đã sụp đổ, dường như hoàn toàn không hề hấn gì trước đòn tấn công vừa rồi.

Không chút do dự hay nghĩ ngợi, Ký Vương lại một lần nữa vung binh khí, chém thẳng một nhát về phía Diệp Ly.

“Xoẹt…”

Luồng khí lưu màu đen hóa thành lưỡi đao, bắn ra từ phương thiên họa kích, cắt phăng bức tường thành vốn đã thủng lỗ chỗ.

“Tốc độ, sức mạnh đều đã nắm bắt được kha khá rồi, trận chiến này có thể đánh, có thể thắng.”

Linh hoạt né tránh đòn đánh đó, Diệp Ly tăng tốc đáp xuống đất, không để bản thân có quá nhiều thời gian lơ lửng trên không đầy nguy hiểm.

Bởi vì, những nhát chém liên tiếp của Ký Vương lập tức ập tới. Bức tường thành ở mặt chính của Ngọc Long quan trước đòn tấn công của Ký Vương tựa như công trình bã đậu, chẳng thấy chút hiệu quả phòng ngự nào.

“Đây mới là toàn lực của hắn sao? Trước đó, ta vậy mà lại ảo tưởng một mình mình có thể cầm cự với con quái vật đó?”

Lưu Dũng vẫn đang nằm bẹp trên mặt đất lẩm bẩm, ông cứ nằm im ở đó, dẫu sao thì ở vị trí này bây giờ cũng chẳng có ai dám lao đến cứu người.Lưu Dũng có cảm giác đạo tâm phá toái, khoảng cách giữa người với người, sao lại có vẻ còn lớn hơn cả giữa người với chó thế này?

“Kẻ có thể đối kháng với Ký Vương kia, rốt cuộc là cao thủ phương nào vậy?”

Thực lực của Diệp Ly lúc này ra sao, chính hắn cũng không quá rõ.

Hết lần này đến lần khác trảm sát sĩ tốt Bắc cảnh, hay những toán binh phỉ lang thang khắp nơi, Diệp Ly đều nhận được sức mạnh ban tặng từ những kẻ đã khuất.

Bọn họ hy vọng Diệp Ly thay đổi thế đạo này, hy vọng hắn có thể vì họ báo thù rửa hận, Diệp Ly cũng dùng hành động thực tế để đáp lại tiếng gọi của họ.

Sức mạnh của hắn cũng không ngừng tăng lên trong quá trình này. Trước khi đối mặt với Ký Vương lần này, hắn thậm chí chưa từng gặp đối thủ nào đủ sức mang lại áp lực cho mình.

“Phù…”

Nhờ không ngừng di chuyển và né tránh, Diệp Ly đã đến được vị trí cách móng trước bên trái của Ký Vương chưa đầy mười mét.

“Bây giờ, đến lượt ta.”

Đột ngột khựng lại, hắn cúi đầu né đi đạo trảm kích vừa sượt qua mái tóc. Tòa lầu phía sau ầm ầm đổ sập, vài sợi tóc đen nương theo gió bay đi.

Diệp Ly chẳng hề bận tâm, tay phải phát lực nắm chặt chuôi kiếm, dốc hết sức mạnh rót vào binh khí.

Sau đó, hắn hướng thẳng về phía mục tiêu trước mặt vung ra một kiếm.

“Xoẹt…”

Đạo kiếm khí màu xám đỏ tựa như vầng trăng khuyết, hắn muốn dùng một kiếm này chém đứt móng ngựa của Ký Vương.

Đối phó với kỵ binh, ngáng chân ngựa là một phương pháp không tồi, Diệp Ly lúc này chính là đang làm như vậy.

“Nực cười, ngươi nghĩ ta không hề phòng bị sao?”

Cán kích cắm phập xuống đất, thân kích màu đen va chạm với kiếm khí, dù bị chém đứt một nửa nhưng vẫn chặn đứng được đòn tấn công của Diệp Ly.

“Cái gì?”

Trong lòng Ký Vương dâng lên vài phần kinh ngạc. Đòn tấn công cỡ này, nếu ban nãy không né tránh mà để chém trúng, hắn tuyệt đối sẽ bị thương.

Kẻ hoàn toàn xa lạ trước mắt này, thực lực vậy mà lại ngang ngửa với mình sao?

Nhưng tại sao cơ thể hắn lại không có chút biến hóa nào, vẫn còn đang giấu bài tẩy ư?

Lần phản kích đầu tiên thất bại, Diệp Ly chẳng hề nản lòng. Hai chân hắn phát lực đạp mạnh tạo thành một cái hố rãnh trên mặt đất, cơ thể hóa thành một đạo bóng trắng, càng lúc càng áp sát Ký Vương.

“Cận chiến mới có lợi cho ta.”

Một tấc dài một tấc mạnh, nếu cứ giữ khoảng cách xa để giằng co, hắn rất có thể sẽ bị những đòn tấn công liên tục của Ký Vương bào mòn thể lực.

Với thứ vũ khí khổng lồ kia, hắn tự hiểu nếu để thân thể máu thịt của mình chạm phải, chắc chắn sẽ nát bét thành một đống thịt vụn mất.

Rút ngắn khoảng cách, sau đó dùng kiếm khí của mình để phản kích mới là thượng sách.

Diệp Ly hướng thẳng về phía Ký Vương phát động xung phong.

Tất cả những người có mặt tại đó đều chứng kiến, một con người giống hệt bọn họ, khi đối mặt với sự tồn tại khổng lồ tựa như cự thú là Ký Vương, lại trông nhỏ bé đến nhường nào.

Thế nhưng, hắn lại có thể hết lần này đến lần khác né tránh những đòn tuyệt sát tưởng chừng như chí mạng. Thanh kiếm màu bạc trắng vạch ra vô số đạo trăng khuyết, chém lên người Ký Vương làm máu tươi bắn tung tóe.

Vị kiếm khách áo trắng bay lượn lên xuống, động tác ưu nhã thong dong nhưng lại tràn ngập sát cơ.

Dưới chân Ký Vương, máu tươi tích tụ ngày càng nhiều nhuộm đỏ cả mặt đất. Rất nhiều vết thương còn chưa kịp tự lành đã bị những đạo kiếm khí mới khoét rộng thêm.

Hắn đang dần bị bào mòn, trong khi Diệp Ly trông không có vẻ gì là mệt mỏi.

Cán cân thắng lợi đang dần dần nghiêng về một phía.

Bọn họ có cảm giác, bản thân đang được chứng kiến một truyền kỳ.

Không một ai dám lại gần vào lúc này, cho dù là thuộc hạ của Ký Vương, bởi lẽ chỉ cần chạm vào dư ba từ trận chiến của hai người cũng đủ để bị nghiền nát.“Đây đúng là thiên thần giáng thế mà...”

Một tên sĩ tốt đang đứng xem chiến không kìm được mà cảm thán, xung quanh hắn chẳng một ai lên tiếng bác bỏ. Bởi lẽ, ngoại trừ thiên thần giáng thế, bọn họ không biết phải giải thích thế nào về kỳ tích mà Diệp Ly đang tạo ra lúc này.

Lấy thân phàm nhân, săn giết cự thú.

“Cũng đến lúc rồi, tiếp theo sẽ là đòn quyết định.”

Đạp lên phương thiên họa kích của Ký Vương, Diệp Ly lại một lần nữa né được đòn tấn công của hắn.

Kẻ địch đã thở dốc liên hồi, máu chảy như suối, sức lực so với lúc ban đầu đã hao hụt ít nhất ba phần.

Đã đến lúc kết thúc trận chiến này.

“Để ta thử xem sao, dường như ta có thể vận dụng luồng sức mạnh này theo cách như vậy.”

Hắn có một loại cảm giác rất đặc biệt, bản thân dường như có thể bộc phát ra sức mạnh khủng khiếp hơn nữa.

Diệp Ly giơ kiếm chĩa thẳng vào Ký Vương nhưng không vội tấn công. Sức mạnh toàn thân hắn cuộn trào, luồng năng lượng màu xám đỏ ngưng tụ trên đỉnh đầu, hóa thành một thanh cự kiếm khổng lồ dài mười trượng.

Hình dáng y hệt thanh binh khí trên tay hắn, chỉ là kích thước được phóng to lên mà thôi.

“Chiêu này, cứ gọi là Thiên Địa Lưỡng Đoạn, thấy sao?”

Hắn giơ cao thanh kiếm qua đỉnh đầu, rồi ầm ầm chém xuống.

Thanh cự kiếm phía sau lưng cũng mô phỏng theo động tác y hệt như vậy.

“Đây là sức mạnh gì vậy?!”

Ký Vương cảm giác một kiếm kia có chút tương đồng với phương thiên họa kích trên tay mình, nhưng lại không hoàn toàn giống nhau.

Trực giác mách bảo hắn rằng, đòn này hắn không đỡ nổi, sẽ chết chắc.

“Chặn lại cho ta!”

Cơ bắp toàn thân cuồn cuộn nổi lên, hắn chủ động vung vẩy binh khí, dùng lưỡi kích để nghênh đón.

Đây là sự giãy giụa cuối cùng của hắn, hắn tuyệt đối không thể chấp nhận việc bản thân cứ thế mà thất bại.

“Keng...”

Nhưng sự thật phũ phàng, thế giằng co duy trì chưa tới hai nhịp thở, Ký Vương do đã tiêu hao quá nhiều thể lực từ trước, sự suy yếu đã khiến phương thiên họa kích trong tay hắn không còn giữ được sự vững vàng như ban đầu.

Diệp Ly chớp lấy thời cơ, bộc phát toàn lực. Binh khí của Ký Vương bị đánh cho tan tành, hóa thành một luồng sương đen, khiến hắn chỉ đành dùng thân thể máu thịt để chống đỡ.

“Xoẹt...”

Hai đoạn cánh tay đứt lìa rơi rụng, bán nhân mã hoàn toàn bất động. Một đường máu đỏ tươi từ mi tâm hắn kéo dài dọc xuống, chia đôi cả cơ thể.

“Thảo Nguyên Tam Vương, Ký Vương đã bị ta trảm sát.”

Hắn quay đầu nhìn ra ngoài thành, nhìn đám sĩ tốt có tinh thần sắp sửa sụp đổ kia, thanh kiếm trên tay vẫn chưa hề hạ xuống.

“Trừ ác phải diệt tận gốc...”

Bạn đang đọc [Dịch] Anh Linh Thời Đại, Ta Có Thể Mô Phỏng Vô Hạn Có Thể của Nhất Niệm Chi Không

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    7h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!