Phía quan phương vẫn đang tiếp tục thăm dò và khai thác thế giới toái phiến này. Chẳng qua, xét đến kết cục thảm khốc của tên assassin xui xẻo trước đó, các Anh linh sứ muốn tiến vào thế giới toái phiến thì anh linh của họ đều phải trải qua quá trình thẩm định.
Nếu không, cứ như tình cảnh của nạn nhân đầu tiên kia, bị kiếm khí hành quyết suốt nửa phút mới miễn cưỡng tắt thở, thì dù là đối với anh linh mà nói cũng có phần quá mức tàn bạo.
“Chúng ta đều là người đã chết, ta vốn tưởng bản thân đã trải qua đủ mọi sóng to gió lớn. Ngự chủ, vạn lần không ngờ tới, cảnh tượng cỡ này ta thật sự chưa từng thấy qua...”
“Đừng nói vậy, ngươi không cần phải thất vọng đâu, bởi vì ta cũng thế, ta cũng chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy.”
Anh linh sứ tỏ vẻ đồng tình, cảnh tượng tên đồng liêu kia đạo tâm phá toái thật sự khiến người ta ấn tượng sâu sắc.
Bọn họ dọc đường đi đi dừng dừng, tiện tay thu thập một ít tàn tích ác ma may mắn còn sót lại khung xương.
Những thứ này đều là đồ tốt, có thể làm tăng tỷ lệ triệu hồi anh linh phe tà ác, lại có một số người tin rằng cốt phấn ác ma có thể dùng làm thực phẩm bồi bổ.
Có tin vỉa hè cho hay, ở Địa Cầu có một vài thế giới toái phiến đã thành lập trại nuôi ác ma, nhằm đảm bảo nguồn cung cấp nguyên liệu ác ma dồi dào không dứt...
“Chỗ này có một ngọn núi bị san phẳng hoàn toàn, cách đó không xa còn có một cái hố lớn. Không thể không nói, cường giả đúng là cường giả, đại trượng phu phải nên như thế!”
Những dấu vết tấn công mà Bạch Dật để lại khiến đội ngũ dọn dẹp hậu quả này bất giác phát ra tiếng cảm thán.
“Cho nên Ngự chủ, ngươi phải nỗ lực lên nhé, chỉ cần ngươi cố gắng, triệu hồi được một đồng liêu lợi hại hơn một chút, hai chúng ta sẽ phát tài.”
“Này huynh đệ, ngươi nói vậy nghe được sao, thế nào lại thành ngươi khích lệ ta rồi?”
Anh linh sứ thầm kêu một tiếng "hảo hán", sao lại biến thành ngươi ở đây giảng đạo lý cho ta rồi, đột nhiên có cảm giác như mộng du về lại thời đi học là sao? Tình cảnh này, chẳng phải là có chút đảo lộn càn khôn rồi ư?!
“Không sai đâu Ngự chủ, ngươi thử nghĩ kỹ xem những năm qua mình có làm việc chăm chỉ không, có thể mua được Thánh di vật tốt hơn một chút không? Sự nỗ lực của ngươi hôm nay chính là vì bản thân ngươi của ngày mai đó.”
“Cút đi cho khuất mắt.”
Hai người ở đây nói nói cười cười, đây cũng là tình cảnh chung của đại đa số Anh linh sứ và anh linh của họ khi chung đụng.
Bởi vì phần lớn đều có độ tương thích không tồi, thêm vào đó anh linh cũng khó khăn lắm mới giành được cơ hội tái sinh, bọn họ rất dễ dàng trở thành bằng hữu, chiến hữu của nhau.
Ừm, đại đa số là như vậy, đương nhiên điều kiện tiên quyết vẫn là Anh linh sứ đừng dùng Thánh di vật không phù hợp để triệu hồi anh linh.
Cứ như Cái nồi của thế gian nào đó vậy, rước một vị tổ tông về nhà thì đúng là tự chuốc lấy khổ.
Bọn họ vẫn đang ở bên trong dọn dẹp tàn tích ác ma, tiện thể ghi chép lại tình hình của thế giới toái phiến này. Một phần dữ liệu tại hiện trường được tải lên mạng cũng đã thu hút sự chú ý của vài người.
“Đúng, chính là nó, chính là nó, thứ ta muốn thấy chính là cái này! Quả nhiên là ngươi, Diệp Ly. Ta biết ngay với tính cách của ngươi, một khi đã giáng lâm thì tuyệt đối không thể nào chịu cảnh vô danh tiểu tốt. Thân là cường giả mạnh nhất thời đại của chúng ta, cho dù ở cái thế giới anh hùng hội tụ như hiện tại, ngươi vẫn là một trong những vì sao sáng chói nhất!”"Lần này lại chém giết lượng lớn ác ma sao, quả thật là hành động rất đúng với tác phong của ngươi..."
Bên trong một gian văn phòng nọ, một anh linh khoác long bào, trên người điểm xuyết vài mảnh long lân, đang ôm một chiếc bình bản điện não cười ha hả.
Có thể thấy, lúc này tâm trạng của hắn đang vô cùng vui vẻ.
"Bệ hạ bình tĩnh một chút đi, ngài sẽ không thật sự cứ thế mà ngồi phi cơ bay qua đó, quyết một trận tử chiến với kẻ thù lúc sinh thời kia chứ?"
"Cũng không phải là không thể. Trận chiến cuối cùng năm xưa giữa chúng ta, trạng thái tinh thần của ta không được tốt, thậm chí còn chưa kịp đánh xong trận chiến ấy.
Ý niệm điên cuồng thay thế ta căn bản chẳng có chút chiến thuật nào, thua thật sự quá thảm hại.
Bây giờ ta và tên Diệp Ly kia lại cùng xuất hiện trong một thời đại, đây chính là duyên phận.
Không phải vì báo thù, ta chỉ muốn đánh với hắn một trận nữa, lấy thân phận thiên tử cuối cùng của Lưu gia, nghênh chiến vị vương giả đã dập tắt Đại Càn quốc của ta."
Đúng vậy, vị anh linh ở đây chính là Nhai Tí Thiên Tử Lưu Kiệt trong quá khứ, hắn đã giáng lâm với thân phận truyền kỳ cấp cuồng chiến sĩ.
Giờ phút này, vị thiên tử ấy cũng đang hừng hực chiến ý, hận không thể lập tức đi tìm Diệp Ly đánh cho một trận.
Đương nhiên, hắn cũng nhìn ra được vị Anh linh sứ đã hoàn thành khế ước với mình ở bên cạnh, trong ánh mắt đang mang theo vài phần lo lắng.
"Ngươi dùng ánh mắt gì thế hả, ngươi không nghĩ rằng ta nhất định phải đi liều mạng với tên Diệp Ly kia đấy chứ?"
"Khó nói lắm."
"Ngươi... thôi bỏ đi, bao nhiêu năm trôi qua rồi, nói thật lòng, đối với Diệp Ly ta cũng đã buông bỏ.
Lần trước chúng ta chẳng phải đã đến Thiên Phương giới một chuyến sao, ta nhìn thấy con cháu hậu đại của Diệp Ly, cũng đâu có phát cuồng hay mất kiểm soát đúng không?
Cuốn tự truyện của tên kia đúng là đồ tốt, nó giúp ta hiểu rõ, Đại Càn quốc của Lưu gia ta rốt cuộc vì sao lại diệt vong."
Ai cũng biết, trong nhật ký sẽ chẳng ghi lại mấy lời thật lòng, nhưng bên trong tự truyện của Diệp Ly quả thực đã ghi chép rất nhiều thứ.
Ví như cảnh tượng hắn nhìn thấy, vô tận oán niệm tràn vào cơ thể Lưu Kiệt, biến nhai tí vừa hoàn thành lột xác trở thành ma long.
Những tư liệu ghi chép này, kết hợp với tri thức trong đầu, Lưu Kiệt đã suy ra được chân tướng.
Sau khi xem xong, đầu tiên hắn chìm vào trầm mặc, sau đó là phát cuồng, nếu không nhờ có lệnh chú trợ giúp, chẳng biết đến khi nào hắn mới có thể khôi phục sự tỉnh táo.
"Ha ha ha... Đại Càn quốc diệt vong, là vì lời tiên tri của thần toán tử.
Sở dĩ thần toán tử chỉ cho chúng ta một con đường chết, là vì lão tổ tông của ta.
Chúng ta đã hành hạ một vị cao nhân có chân tài thực học, lại còn vì tham lam, vì tự phụ, mà trong tình huống đã đoán được kế hoạch của hắn có vấn đề, vẫn cắm đầu lựa chọn thực hiện.
Diệp Ly giết ta, ngược lại đã ban cho Đại Càn quốc của ta một cái kết đầy thể diện, không đến mức xuất hiện cảnh ma long diệt thế.
Ta nên trách ai đây? Ta dường như căn bản chẳng tìm thấy kẻ thù nào cả, chuyện này là do Lưu gia chúng ta tự làm tự chịu..."
Nói đến đây, sâu trong ánh mắt hắn lộ ra một tia mờ mịt.
Có thể ngồi lên được long ỷ, tầm nhìn và trí tuệ của hắn chắc chắn không hề tầm thường, một khoảng thời gian dài như vậy đã trôi qua, hắn cũng gần như đã nhìn thấu mọi chuyện.
Cuộc sống bây giờ khá tốt, Ngự chủ của mình cũng là một người không tồi.
Sau khi biết được Lưu gia gặp phải thiên khiển, đời đời bất hạnh, đối phương còn cùng hắn đi tìm kiếm phương pháp tịnh hóa.
Chỉ tiếc rằng, huyết mạch đích chú rủa kia, thật sự chính là do ông trời nhìn bọn họ không vừa mắt, là Lưu Kiệt hắn tự gây nghiệt thì không thể sống.“Ta chỉ muốn tái chiến với hắn một trận, không phải vì báo thù, mà chỉ để giải tỏa chấp niệm trong lòng.”
“Vậy thì tốt, đến lúc đó ta sẽ dốc sức trợ giúp ngươi. Chỉ là, với cường độ của trận chiến đó, e rằng lệnh chú và cung ứng ma lực dự trữ sẽ là một vấn đề lớn đấy.”
“Không sao, hai ta cùng nhau dốc sức là được. Bất kể kết quả ra sao, ít nhất chúng ta cũng đã cố gắng hết mình.”
Lưu Kiệt vốn không hề bận tâm đến kết quả. Hắn chỉ muốn dựa vào sức mạnh của bản thân, để hoàn thành trận chiến còn dang dở năm xưa.