“A Di Đà Phật. A Di Đà Phật. A... Di Đà Phật.”
Từng tràng phạn âm Phật hiệu trầm bổng nhấp nhô, liên miên bất tuyệt như đinh đóng vào tai, xuyên thấu tận xương tủy. Phạn nhạc hòa cùng thoạt nghe thì trang nghiêm túc mục, nhưng nghe kỹ lại khiến người ta lạnh toát sống lưng, cảm thấy yêu khí âm u rợn người.
Lúc này, chuông cảnh báo trong đầu hắn reo vang dồn dập. Trong tầm mắt, hắc khí âm u lan tràn, cuộn xoáy, mà nguồn gốc của chúng chính là vị “Bồ Tát” có bảo tướng trang nghiêm kia.
“Thứ này... rốt cuộc là cái gì?” Triệu Thăng thầm rên rỉ trong lòng.