Thời gian lặng lẽ trôi đi, thấm thoát đã tám năm.
Tại Trấn Ma điện ở hậu sơn, bên trong Địa Hồn đàn âm khí dày đặc, không gian trống trải tĩnh mịch. Trên vách đá bốn phía đục chi chít những hốc nhỏ, trong mỗi hốc đều đặt một chiếc vò đen kịt, trên miệng và thân vò dán kín những lá hoàng phù xích lục to bằng bàn tay.
U u!
Vô số vò phong quỷ không ngừng rung lắc, như đang giãy giụa muốn thoát ra. Từ bên trong văng vẳng truyền đến tiếng quỷ khóc sói gào, vang vọng khắp hang động. Trong không khí, âm sát cuồn cuộn, nồng đậm đến mức gần như hóa thành thực thể, mặt đất phủ đầy một lớp sương giá u ám, hàn ý thấu xương.