Ngay sau đó, Bảo Sân chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Lão thầm kêu không ổn, đang định vận linh lực chống cự thì trong lòng chợt lạnh toát. Bởi lẽ lúc này, toàn thân lão bủn rủn không còn chút sức lực, linh lực trong đan điền như vũng nước chết, không cách nào điều động dù chỉ một tia. Sắc mặt Bảo Sân đại biến, cơ thể không nghe theo sai khiến, mềm oặt ngã xuống đất.
“Bảo Bảo nhi! Ngươi... ngươi làm vậy là có ý gì? Mau đưa giải dược cho vi sư, nếu không lỡ như bị Hắc y tuần vệ bắt được, sư đồ chúng ta chắc chắn phải chết!” Bảo Sân nặn ra một nụ cười khó coi, giọng điệu ôn nhu dỗ dành. Lão ngàn vạn lần không ngờ ái đồ của mình lại chọn đúng lúc này để cắn ngược một cái thật đau. Nhát cắn này vừa chuẩn vừa độc, quả thực là muốn đoạt mạng!
“Đồ của tiểu gia, ngươi không nên tùy tiện đụng vào đâu.”