Chương 8: [Dịch] Bách Thế Phi Thăng

Đề thân

Phiên bản dịch 7386 chữ

“Hửm?”

Vương Ngọc Yên bỗng dừng động tác, đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào muội muội của mình, ánh mắt mang vẻ nghi hoặc.

Vương Ngọc Kỳ thấy vậy vô cùng đắc ý, kiêu ngạo nói: “Hôm qua Chí Tần ca đã nói với ta. Vì việc buôn bán nước hoa không thể tiếp tục nên huynh ấy quyết định bỏ đi số lẻ, coi như bồi thường cho tỷ muội chúng ta.”

Vương Ngọc Yên lắc đầu: “Ta không cần hắn bồi thường! Hơn nữa, ta còn muốn kiếm thêm vài khoản nữa.”

Vương Ngọc Kỳ biến sắc, kinh hãi xen lẫn tức giận kêu lên: “Tỷ không muốn sống nữa sao! Chí Tần ca đã nói chúng ta đã để lộ của cải, nếu tiếp tục sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”

“Chí Tần ca, Chí Tần ca! Mở miệng ra là Chí Tần ca. Hay là muội gả cho hắn luôn đi.”

Lời này vừa thốt ra, Vương Ngọc Kỳ lập tức đỏ bừng mặt, dậm mạnh chân, hờn dỗi nói: “Hừ, đúng là đồ mê tiền! Ta không thèm nói chuyện với tỷ nữa!”

Lúc này, Triệu Thăng từ bên ngoài bước vào, vừa hay nghe được câu này, không khỏi cười nói: “Hai tỷ muội các ngươi lại giận dỗi gì vậy?”

Nói rồi, hắn thuận tay đặt hộp thức ăn đang cầm xuống bàn.

“Chí Tần ca, lần này huynh làm món gì ngon vậy?”

Vương Ngọc Kỳ thấy Triệu Thăng xuất hiện, liền vui mừng chạy đến trước mặt hắn, vừa hỏi vừa tò mò mở hộp thức ăn.

“Lần này tốn của ta không ít công sức đâu. Ta gọi nó là bánh ngọt, muội nếm thử xem có ngon không?”

Nói rồi, Triệu Thăng lấy một miếng bánh ngọt mềm xốp màu vàng nhạt từ trong hộp ra, đưa đến bên miệng Vương Ngọc Kỳ.

Bị đút cho ăn, Vương Ngọc Kỳ không hề có ý kháng cự. Nét mặt nàng tràn đầy si mê và yêu mến, ngoan ngoãn há miệng cắn một miếng.

“Ôi, ngon quá! Ngọc Yên tỷ, tỷ cũng nếm thử đi.”

So với muội muội đang vui mừng nhảy nhót, vẻ mặt Vương Ngọc Yên lại rất bình tĩnh.

Nàng ung dung lấy một miếng bánh ngọt từ trong hộp ra rồi bắt đầu thưởng thức.

Ăn được vài miếng, Vương Ngọc Kỳ đột nhiên mách tội với Triệu Thăng: “Chí Tần ca, Ngọc Yên tỷ vẫn chưa từ bỏ ý định, còn muốn đến phường thị nữa.”

Triệu Thăng nghe vậy, sắc mặt hơi thay đổi.

Hắn quay đầu nhìn Vương Ngọc Yên, nghiêm nghị hỏi: “Muội ấy nói có thật không? Lẽ nào tỷ không biết làm vậy rất nguy hiểm sao?”

“Ta… ta chỉ muốn kiếm thêm một chút thôi.” Vương Ngọc Yên tuy tỏ vẻ không cam lòng nhưng tiếng phản bác lại nhỏ dần.

Lợi lộc làm mờ mắt!

Triệu Thăng thấy vậy đành bất lực lắc đầu, nói: “Dù tỷ muốn thì chúng ta cũng không thể tiếp tục được nữa. Nếu ta đoán không lầm, người của Phương Yến cốc đã phát hiện ra chúng ta rồi.”

“Không hay rồi!”

“Hỏng bét rồi!”

Hai tỷ muội nghe vậy lập tức thất thanh kêu lên, hoảng loạn cả người.

Các nàng không hề nghi ngờ lời của Triệu Thăng.

Sau mấy tháng chung sống, hình tượng một Triệu Thăng liệu sự như thần đã ăn sâu vào tâm trí các nàng.

Thấy hai tỷ muội hoảng sợ như vậy, Triệu Thăng lại mỉm cười một cách kỳ lạ.

Hắn đột nhiên nói với vẻ vô cùng bình tĩnh: “Các ngươi đừng hoảng! Đây là một chuyện tốt. Ta cũng đang có việc cần vào Phương Yến cốc một chuyến.”

Vương Ngọc Kỳ sợ đến hoa dung thất sắc, vội khuyên: “Chí Tần ca, huynh tuyệt đối đừng đến nhà ta! Gia gia của ta hung dữ lắm. Cẩn thận người nổi giận đánh chết huynh đó. Huynh mau trốn đi!”

Triệu Thăng nghe xong, thần sắc thản nhiên, hỏi ngược lại: “Tại sao ta phải trốn? Lẽ nào ta đã làm chuyện gì xấu sao?”

Nghe hắn nói vậy, tỷ muội Vương gia mới bừng tỉnh: “Đúng vậy, chúng ta có làm gì xấu đâu. Chẳng qua là giấu giếm chuyện nước hoa, rồi tiện thể kiếm được một ít linh thạch thôi.”

Thấy các nàng đã bình tĩnh lại, Triệu Thăng đột nhiên nở một nụ cười tinh quái: “Với lại, nếu ta không đến Phương Yến cốc thì làm sao đến Vương gia đề thân được?”

Câu nói kinh thiên động địa này vừa thốt ra, hai tỷ muội Vương Ngọc Yên và Vương Ngọc Kỳ lập tức sững người.

Một lúc lâu sau, Vương Ngọc Kỳ mới dũng khí lên, gương mặt đầy mong đợi hỏi: “Chí Tần ca, huynh… huynh nói muốn đi đề… đề thân?”

Triệu Thăng đưa mắt nhìn hai tỷ muội một lượt, cuối cùng dứt khoát nhìn Vương Ngọc Kỳ, trầm giọng nói: “Ngọc Kỳ, ta muốn cưới muội làm thê tử. Muội có bằng lòng không?”

“Huynh… huynh! Không thèm nói chuyện với huynh nữa.”

Vương Ngọc Kỳ nói được nửa câu, xấu hổ đến mức che mặt chạy ra khỏi phòng.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, lúc này Vương Ngọc Yên bên cạnh lại tỏ ra vô cùng yên tĩnh. Nàng cúi đầu im lặng, trong mắt không giấu được vẻ thất vọng.

Triệu Thăng thấy dáng vẻ này của nàng, khẽ thở dài.

Nếu có cơ hội, hắn sẽ cưới cả hai về.

Chỉ tiếc là Vương Ngọc Yên trời sinh có linh căn, tuyệt đối không thể gả cho một phàm nhân.

Hai ngày sau, một cỗ xe ngựa dừng lại trước Phương Yến cốc, phu xe Vương Tứ lặng lẽ vén rèm, để Triệu Thăng và tỷ muội Vương gia xuống xe.

Gã là một người chứng kiến, đã tận mắt thấy một phàm nhân làm thế nào để dễ dàng chiếm được trái tim tiểu thư nhà mình chỉ trong vài tháng.

Đối với Triệu Thăng, Vương Tứ không muốn nói nhiều, chỉ có thể thốt lên một tiếng “bội phục”!

Xuống xe, Vương Ngọc Yên đưa cho Triệu Thăng một tấm nạp vật phù, bên trong có năm trăm linh thạch.

Đây là sính lễ Triệu Thăng đã chuẩn bị. Phần dư ra hai trăm sáu mươi linh thạch là thể hiện tâm ý của muội muội Vương Ngọc Kỳ.

Vương Ngọc Yên lấy ra một tấm thanh đồng lệnh bài, rót một tia linh lực vào trong.

Thanh đồng lệnh bài đột nhiên bắn ra một luồng sáng xanh chìm vào sương mù, ngay sau đó, lớp sương dày bên ngoài Phương Yến cốc từ từ tách ra một lối đi nhỏ.

Đi dọc theo lối nhỏ vài chục bước, khung cảnh trước mắt Triệu Thăng bỗng trở nên quang đãng. Hiện ra trước mắt hắn là một thung lũng hẹp và dài, diện tích khoảng vài trăm mẫu.

Trước mặt mọi người là cây cối xanh tươi, cỏ thơm phủ khắp mặt đất, xa hơn một chút là những thửa linh điền vuông vức nằm rải rác như những vì sao, phía xa có bảy, tám tòa lầu gỗ và sân vườn ẩn hiện trong bóng cây.

Nhưng Triệu Thăng không còn tâm trí đâu mà thưởng thức cảnh đẹp nữa. Bởi vì cách hắn vài bước chân là một đám người trung niên và lão niên mặt không cảm xúc, đang nhìn hắn chằm chằm.

“Phụ thân, Đại bá, Tam bá…”

Vương Ngọc Kỳ thấy những người này, đặc biệt là người đàn ông trung niên mặt chữ điền đứng giữa, liền luống cuống tay chân, tỏ ra sợ sệt.

Vương Ngọc Yên thì ngược lại, vô cùng bình tĩnh chào hỏi từng vị trưởng bối.

Người đàn ông trung niên mặt chữ điền tên là Vương Nghĩa Công, y là phụ thân của Vương Ngọc Yên và Vương Ngọc Kỳ.

Nửa tháng trước, y nhận được thiên lý phù của gia tộc, sau khi xem nội dung bên trên thì nổi trận lôi đình, lập tức gác lại mọi việc, bất chấp tất cả mà quay về Phương Yến cốc.

Chuyện có khẩn cấp đến mấy cũng không quan trọng bằng tiểu nữ nhi của mình bị người ta “cuỗm” mất!

Vương Nghĩa Công liếc Triệu Thăng một cái, không nhịn được mà hừ lạnh.

Sắc mặt y vô cùng âm trầm, vẫy tay với hai tỷ muội, lạnh lùng nói: “Đi theo ta!”

Nói rồi, y không thèm để ý đến Triệu Thăng, xoay người đi về phía đại sảnh của Vương gia.

Tỷ muội Vương gia ngoan ngoãn đi theo sau, những người khác cũng quay người rời đi.

Triệu Thăng chỉ biết cười khổ, rồi lẳng lặng đi theo.

Đi được ba, bốn dặm, xuyên qua hai khu rừng, đoàn người đến trước một đại sảnh rộng lớn, uy nghi.

Toàn bộ đại sảnh được xây bằng những khối thanh cương cự thạch vô cùng cứng rắn, chiếm diện tích gần một mẫu. Dù chỉ có một tầng nhưng tường lại rất cao, mái nhà cao bằng tòa lầu gỗ ba tầng bên cạnh.

Vương Nghĩa Công và những người khác của Vương gia bước qua bậc thềm đá, đi vào đại sảnh.

Triệu Thăng đang định bước vào thì một cánh tay to khỏe đột nhiên vươn ra từ bên cạnh, chặn đường hắn lại.

Bạn đang đọc [Dịch] Bách Thế Phi Thăng của Bạch Mi La Hán

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    7h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!