Nàng đang đứng bên cạnh một miệng giếng cạn, nửa thân người đã nhoài ra ngoài, một chân thậm chí còn đang nhấc lên. Chỉ cần nghiêng về phía trước thêm nửa tấc nữa thôi là sẽ cắm đầu ngã thẳng xuống dưới.
Dưới chân là lòng giếng cạn đen ngòm, làm gì có nước giếng trong vắt nào, lại càng chẳng thấy bóng dáng nữ tử hồng y đâu.
Dưới đáy giếng chỉ toàn đá vụn và lá cây mục nát, một mùi ẩm mốc hôi thối xộc thẳng lên mũi.
Bên cạnh, Vu Phong Thao cũng đang thở hồng hộc, hai tay bám chặt lấy thành giếng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.